Vương Dung, I am – tôi là…
Cập nhật, ngày27/01/2010 15:29

Nhiều người hỏi tôi tại sao không thử sức mình với 1 vai trò mới mẻ hơn như MC, diễn viên. Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ thử. Nhưng tôi sẽ không quá ôm đồm. Tôi biết nhiều ca sỹ cũng đã từng ôm vào mình nhiều “danh” khác để rồi khán giả đã quên đi rằng người đó trước đây đã từng là ca sỹ.

Còn tự thân tôi, tôi sẽ luôn đến với khán giả qua tiếng hát của mình.

Tôi là 1 ca sỹ
 
Sao Mai 2009 đã kết thúc. Các dòng nhạc lại có những gương mặt mới. Tôi, 1 gương mặt của Sao Mai 2005, ngẫm lại, mới đó mà cũng đã hơn 4 năm rồi. Bốn năm cho sự thay đổi. Bốn năm cho sự phát triển trên con đường âm nhạc đầy chông gai. Nhiều khi ngồi 1 mình, tôi tự nhìn nhận về khoảng thời gian có thể ngắn với 1 cuộc đời nhưng là dài so với âm nhạc đó. Ai cũng muốn nhìn về phía trước để vươn lên. Nhưng 1 chút nhìn lại là cách tốt nhất để tự hoàn thiện mình.

Tôi, trước Sao Mai 2005

Tôi nhớ về cô bé Vương Dung ngày nào. Hồi đó tôi không hề có định hướng về nghệ thuật. Âm nhạc đối với tôi chỉ là 1 sở thích đơn thuần. Những lần đi xem mẹ tôi biểu diễn ở 1 số chương trình ca nhạc phần nào mang lại cho tôi đôi chút ấn tượng. Nhưng tất cả chỉ có thế. Tôi không hát, không biểu diễn trước đám đông nhiều. Không nhiều người biết tôi hát được, và cũng chẳng mấy ai nghĩ tôi sẽ là 1 ca sỹ.
 
Lên cấp 3, tôi học 2 khối A và D. Tôi dự định sẽ thi vào đại học luật, như thế sẽ êm đềm hơn. Nhưng “mấy ai học được chữ ngờ”. Học hết lớp 11, tôi “thử” thi vào ĐH VHNT Quân Đội và đã trúng tuyển. Cũng suy đi tính lại nhiều, lại được bố mẹ động viên, cuối cùng tôi cũng nhập học với tư tưởng duy nhất: “Cứ học đã rồi tính tiếp”.
 
Mang tiếng là học nghệ thuật, nhưng hồi đó trong đầu tôi chưa xác định sẽ đi theo con đường nghệ thuật chuyên nghiệp. Học xong khóa trung cấp, tôi công tác ở Học viện Hậu cần và thường xuyên tham gia những buổi ca nhạc quần chúng.  

Công tác ở Học viện Hậu cần được 1 thời gian thì Sao Mai 2005 đến. Ấy thế mà ban đầu tôi rất dửng dưng với sự kiện âm nhạc lớn này. Trong đầu tôi vốn dĩ không hề có ý định tham gia. Nhưng rồi hết cô giáo rồi đến mẹ bảo tôi thi. Thế là tôi đi thi.
 
Từng bước, từng bước, tôi cũng vào đến đêm chung kết. Bên cạnh tôi là những “đối thủ” đầy triển vọng, trước mắt tôi là những vị giám khảo rất nghiêm khắc. Ai mà không run cơ chứ?!. Tôi cũng hồi hộp, lo lắng cho phần biểu diễn của mình.
 
Hồi hộp, lo lắng là thế nhưng khi bước lên sân khấu, tôi tự tin đến ngạc nhiên. Tôi chỉ nghĩ duy nhất 1 điều rằng sân khấu lúc đó là của riêng tôi, tôi quên đi cuộc thi, chỉ biểu diễn và làm chủ sân khấu. Thành công đến với tôi ngoài mong đợi.
 
Tôi, sau Sao Mai 2005

Kể cũng lạ, dù sao thì cũng đã khẳng định mình ở 1 cuộc thi âm nhạc nhưng cũng phải mất 1 thời gian trăn trở để rồi tôi mới quyết định theo con đường âm nhạc chuyên nghiệp.
 
Sau mấy năm, tôi phát hành được 2 Album. Album Vol 1 mang tên “Trái cam mặt trời” ra đời với các ca khúc mang âm hưởng rock, dân gian. Đó là CD mà tôi chỉ có vai trò duy nhất là hát, chỉ hát thôi. Tất cả những việc còn lại đều của người khác làm. Với Album Vol 2 - “Dzung”, tôi tự làm tất cả các khâu, từ đầu tư tiền bạc cho đến chất lượng nghệ thuật, chất lượng hình ảnh…Có lẽ đó cũng là lý do mà Album Vol 2 được khán giả đón nhận có phần tích cực hơn, tôi bán được nhiều đĩa hơn. Nói thế không phải là tôi so sánh giữa 2 Album. Với tôi, đó là 1 sự so sánh khập khiễng.
 
Sau Album Vol 2, tôi đã nghĩ đến việc làm luôn Album Vol 3. Nhưng mọi người khuyên tôi nên từ từ. Tôi cảm thấy cũng đúng vì không nhất thiết phải phát hành liên tục như thế. Cần phải có thời gian, có thêm ý tưởng và quan trọng hơn nữa là sự mới mẻ. Tôi không muốn khán giả lại thấy 1 hình ảnh Vương Dung quá quen thuộc trong Album mới.
 

Nhìn nhận lại quãng thời gian gần 5 năm, tôi đã có nhiều, thật nhiều sự thay đổi. Trước Sao Mai tôi là 1 ca sỹ bình thường. Sau Sao Mai tôi đã có 1 số lượng khán giả và những người yêu thích. Tôi cũng đã hoàn thành xong được bằng Cao đẳng âm nhạc, đam mê hơn với công việc nghệ thuật mà mình đã chọn. Và quan trọng hơn, thời gian đã phả vào con người tôi sự chín chắn, trưởng thành.
 
Đó là những thay đổi tích cực. Bên cạnh đó, cũng có nhiều cái tôi cảm thấy chưa thể hài lòng với bản thân mình. Có những thời điểm tôi cảm thấy mình hơi ì. Giờ nhìn lại, thấy mình bước đi cũng chậm. Cũng có một chút hối tiếc, nhưng những hạn chế đã cho tôi nhiều kinh nghiệm để tôi vững vàng hơn trên con đường âm nhạc của mình.
 
Và tôi của tương lai
 
Tương lai thì ai mà biết trước được. Nhưng dù sao thì cũng phải đặt ra cho mình những kế hoạch mới và quyết tâm thực hiện bằng được nó.
 
Trước đây có bài báo đã nói về mơ ước của tôi, trở thành 1 Diva. Thực tình mà nói, trở thành Diva là mơ ước của bất cứ ca sỹ nhạc nhẹ nào, không riêng gì tôi. Quan trọng là cách để hiện hóa ước mơ.
 
Tất nhiên, để trở thành 1 Diva, ngoài tài năng của 1 ca sỹ, bạn cần phải có 1 môi trường âm nhạc phù hợp để phát triển tài năng đó. Về cá nhân tôi, tôi cũng chỉ dám nói quãng đường để trở thành 1 Diva của mình còn quá nhiều khó khăn, chông gai. Có người hỏi tôi đã hoàn thành được bao nhiêu phần trăm rồi, tôi trả lời là mới chỉ 1 chút thôi, chưa được 1 nửa con đường. Nhưng biết đâu 1 ngày nào đó mọi người sẽ biết đến tôi là 1 Diva. Tôi sẽ nỗ lực, nỗ lực hết mình để mang lại thành quả.
 
Nhưng dù sao thì Diva cũng là 1 kế hoạch dài hơi, cần nhiều thời gian. Trước mắt là những kế hoạch đơn giản hơn. Quan trọng nhất vẫn là thể hiện mình như thế nào với khán giả và tạo dựng được hình ảnh của riêng bản thân mình. Là ca sỹ, nhiều khi chỉ giọng hát thôi là chưa đủ. Yêu cầu bạn phải biết nhảy, biết múa nữa. Tôi cũng đã học nhảy, học múa và luôn sẵn sàng thể hiện nếu bản thân bài hát yêu cầu. 
 

Là người ca sỹ, sống thong nghệ thuật nhiều khi tâm trạng, cảm xúc phải thể hiện theo bài hát mình biểu diễn. Tất nhiên nét cá tính để tạo nên bản thân bạn thì không thể lẫn vào đâu được. Và 1 hình ảnh rất riêng của Vương Dung mà khiến mọi người nhớ được thì đó là 1 thành công. Tôi hi vọng khán giả sẽ lại tiếp tục ủng hộ tôi trên con đường ca hát của mình.
 
Cũng nói thêm rằng, nhiều người hỏi tôi tại sao không thử sức mình với 1 vai trò mới mẻ hơn như MC, diễn viên…. Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ thử. Nhưng tôi sẽ không quá ôm đồm. Tôi biết nhiều ca sỹ cũng đã từng ôm vào mình nhiều “danh” khác để rồi khán giả đã quên đi rằng người đó trước đây đã từng là ca sỹ. Còn tự thân tôi, tôi sẽ luôn đến với khán giả qua tiếng hát của mình. Tôi là 1 ca sỹ.
 
Kế hoạch cuối cùng tôi muốn nói đến, chỉ là kế hoạch thôi nhé, đó là việc tôi sẽ Nam tiến. Tôi muốn thử sức mình trong môi trường âm nhạc mới. Nếu sau này ai đó thấy tôi thường xuyên xuất hiện ở các sân khấu ca nhạc ở miền Nam thì cũng đừng quá ngạc nhiên.

 
(Vnmedia)
Nguyễn Tâm nặng tình câu hát dân ca
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không ai theo nghệ thuật, ba mẹ là công nhân viên chức nhưng từ nhỏ Nguyễn Tâm đã là một cây văn nghệ trong trường. Với anh dòng nhạc dân ca vừa là cái nghiệp, vừa là cái duyên. ...
 
“Góc nghệ thuật chiều thứ tư”, nơi những gương mặt trẻ tỏa sáng
Vào lúc 17 giờ chiều ngày 18-4, chương trình “Góc nghệ thuật chiều thứ tư” đã diễn ra với chủ đề “Trình tấu nhạc dân tộc” được năm cô gái trẻ đến từ Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam trình diễn tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc, Hà Nội. ...
 
Hòa nhạc giao hưởng Beethoven số 5 tại Hà Nội
'Bản giao hưởng số 5' của nhà soạn nhạc vĩ đại người Đức sẽ được Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và nghệ sĩ kèn Bassoon Văn Thanh Hà biểu diễn trong hai đêm 25 và 26/4 tại rạp Công Nhân, Hà Nội. ...
 
“Gái Xuân”… bất ngờ cộng hưởng thơ - nhạc
Trong số ca khúc hay viết về mùa xuân phải kể đến Gái Xuân: “Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần...”. Đây là ca khúc mà có lẽ không mấy người biết rõ về Từ Vũ - nhạc sĩ của tuyệt ...