Ước mơ chưa trọn vẹn
Cập nhật, ngày22/09/2009 14:12
Trong những buổi hội thảo về nhạc dân tộc, nhạc hàn lâm, nhạc đỏ... cả thính giả lẫn diễn giả đều lên tiếng về sự thờ ơ của công chúng.
Với nhạc dân tộc, sự thờ ơ xuất phát từ việc công chúng chưa có nhiều cơ hội tìm hiểu về những tinh hoa của đất nước trong khi nhạc kinh viện lại quá khó hiểu, quá cao sang. Để rồi khi không có những mối dây nối kết giữa tác phẩm, người biểu diễn, khán giả với nhau, âm nhạc và đại chúng ngày càng thêm xa cách.

Nhóm Credo trong đêm diễn 18-9- 2009
Giữa cảnh các bên nhìn nhau như quen mà như lạ ấy, việc bất kỳ cá nhân hay đơn vị nào phát huy sáng kiến giúp nhạc dân tộc, nhạc cổ điển đến được với người nghe hoặc ngược lại đều đáng quý. Có thể Đức Tuấn hát opera, trình diễn nhạc kịch chưa thật xuất sắc, nhưng chí ít anh cũng đã mang thêm một lượng khán giả đến khu vực này.
Những buổi sinh hoạt âm nhạc dân tộc định kỳ tại nhà giáo sư Trần Văn Khê có thể chưa đủ giúp giới trẻ am hiểu hết về những thể loại như hát xẩm, hát xoan, hò hụi... nhưng cũng đủ để từng người tham gia thêm yêu hơn dòng nhạc quê hương.
Khi Mỹ Linh Chat với Mozart, ít nhất các fan của cô đã được tạo điều kiện thưởng thức nhạc cổ điển. Dàn nhạc giao hưởng trên sân khấu Unlimited symphony bên cạnh các nhạc cụ điện tử trở nên gần gũi hơn. Và với dự án Hát vang tiếng đàn (Sing the orchestra) mà nhóm hát Credo đang ấp ủ thực hiện, bạn yêu nhạc có thêm kênh tiếp cận thế giới hàn lâm một cách không quá đỗi nặng nề.
Trong live show Màu tình yêu (Colours of love, tối 18, 19-9 tại Nhạc viện TP.HCM) của nhóm Credo, việc Credo thiết kế lại sân khấu, thêm hiệu ứng ánh sáng, múa hát với đạo cụ... là điều đáng khích lệ.
Song có vẻ như họ đã quá “tham lam” trong việc thực hiện những ý tưởng của mình khiến ước mơ đại chúng hóa nhạc hàn lâm chưa trọn vẹn. Với lý do thiếu kinh phí tổ chức, phần cân chỉnh âm thanh đã được giao trọn cho đơn vị đối tác mà như chính lời nhạc sĩ Nguyễn Bách xác nhận là chỉ quen với các show sự kiện, không có nhiều kinh nghiệm ở dòng nhạc thính phòng. Kết quả là khán giả phải nghe những tiếng hát lọt chọt, chông chênh. Lại cũng vì thiếu kinh phí nên dàn hợp xướng 18 người chỉ có sáu micro, đành phải cầu viện đến âm thanh thu sẵn khiến một số người cho rằng đã có sự hát nhép trong chương trình và ra về giữa chừng.
Nhạc cổ điển, dù có cố gắng đại chúng hóa ra sao đi nữa thì trước nhất vẫn phải đảm bảo cho khách thưởng ngoạn cơ hội được nghe những tiết mục biểu diễn có chất lượng, sau đó mới xét đến chuyện ngắm nhìn.
(Theo Nhacviet+)