Trái tim người mẹ - đưa cải lương về gần thực tại
Cập nhật, ngày26/06/2009 23:00
Tối 28/6, vở cải lương xã hội Trái tim người mẹ (tác giả: Tô Thiên Kiều, đạo diễn: Quốc Kiệt) của đoàn 1 Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang đã chính thức ra mắt khán giả TP.HCM.
Vở diễn để lại một dư vị thật nhẹ nhàng vì dễ hiểu, dễ cảm và cũng khá lâu rồi khán giả mộ điệu cải lương mới được xem một vở diễn mới về xã hội đương đại gần gũi đến vậy.
Không hề “đao to búa lớn”, vở diễn xoay quanh gia đình nhỏ của bà Phương (NSƯT Thoại Miêu), người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ một mình nuôi hai đứa con khôn lớn. Với bà, 2 đứa con là báu vật mà bà dồn toàn bộ tình thương và hi vọng, bà từ chối mối tình chân thật của ông Phong (nghệ sĩ Dương Thanh), ông chủ tốt bụng và cũng là người bạn vong niên của bà, vì không muốn xáo trộn cuộc sống của các con.
Hai đứa con đều dành cho mẹ tình yêu và sự kính trọng nhất nhưng cách biểu hiện của chúng thì lại khác nhau và không phải lúc nào cũng đúng. Quốc (nghệ sĩ Trọng Nghĩa), người con trai lớn chăm chỉ học hành nuôi hoài bão thành đạt sẽ bù đắp cho mẹ những chuỗi ngày nhọc nhằn. Oanh (nghệ sĩ Diễm Thanh) cô con gái út lại nổi loạn, khinh rẻ những đồng tiền trợ cấp “nhỏ giọt” của người cha bội bạc, quyết tâm phải kiếm thật nhiều tiền về “nuôi mẹ” mà lầm lạc: bỏ học, kiếm tiền ở vũ trường, quán bar. Trái tim người mẹ mênh mông đến tận cùng nhưng có phải việc quá yêu thương, chỉ muốn bảo bọc, “ôm” con vào lòng của người mẹ là đủ để đứa con trưởng thành? Có lẽ là không khi Quốc tỏ ra là một chàng trai yếu đuối, quen với sự chở che của mẹ, ngại va chạm với đời, còn Oanh thì lại là một thái cực khác khi muốn “đạp đổ” tất cả các giá trị chỉ vì không muốn “suốt đời thất bại như mẹ” mà vô tình dẫm lên trái tim người mẹ hết lòng vì con. Chính bà Phương cũng nhận ra mình chỉ chăm lo cho con về kinh tế mà quên dạy con phải biết sống ở đời.

Đáng tiếc là tác giả đã “tháo gút” quá dễ dàng khi để Oanh bị … ung thư. Cũng khóc lóc, cũng trốn viện đúng như tích cách “nổi loạn” của cô nhưng tình thương của mẹ cùng lời khuyên chân tình của người bạn trai Hoàng (nghệ sĩ Điền Trung), một anh chàng mồ côi luôn khao khát tình yêu của mẹ, đã đưa cô về vòng tay gia đình. Cũng hợp lý nhưng hơi chóng vánh! Lúc này lại thêm một bi kịch là bà Phương bị ung thư thời kỳ cuối chỉ vì lo cho các con mà bà cố giấu, khước từ mọi điều trị. Vở diễn kết thúc bằng cái chết thanh thản của người mẹ đã suốt đời hi sinh vì con khi biết các con mình đã trưởng thành.
Một điểm sáng đầy nhân văn của vở diễn nữa là trước đó bà Phương đã chấp nhận tình yêu tha thiết của ông Phong, người sẵn sàng cùng đi với bà những ngày tháng ngắn ngủi còn lại của cuộc đời. Lời tự sự của bà Phương: “Đám cưới diễn ra trên giường bệnh, cô dâu ngồi không nổi còn chú rễ tóc muối tiêu” thực sự làm xúc động lòng người. Thủ pháp để bà Phương kéo thẳng tấm rèm còn vướng và thố lộ tình yêu với ông Phong như là sự cởi mở, tháo bỏ mọi vướng mắc trong lòng người đàn bà đã dám sống thật với mình cũng như hình ảnh quả tim được thả từ trên trần xuống lồng vào hình ảnh ông Phong ôm xác bà Phương cùng các con thắp nến quỳ xung quanh nêu bật chủ đền vở diễn thật ấn tượng.
Không cao trào, không kịch tính, mạch diễn như dòng nước êm đềm trôi nhẹ nhàng đi vào lòng người bởi nội dung đầy tính nhân văn cũng như lời ca ngọt ngào, điệu nhạc dìu dặt buồn sâu lắng của nghệ thuật cải lương. Đã quá lâu rồi sân khấu cải lương cứ mãi đắm đuối trong quá khứ với những ông hoàng bà chúa, cũng nên quay lại thực tại đầy sôi động của xã hội ngày nay.
(Theo TT & VH)