Sân khấu kịch: Đâu rồi vai trò "định hướng"?
Cập nhật, ngày23/10/2009 14:55
Nhiều ý kiến cho rằng: sân khấu kịch đang thiếu vắng những đề tài mang tính giáo dục, định hướng thẩm mỹ cho công chúng.

Tự giác hay tự phát

Ý kiến đó đang là vấn đề gây nhiều tranh cãi hiện nay. Những người đồng tình khẳng định: việc chạy theo lợi nhuận, hút khán giả bằng mọi cách khiến sân khấu kịch trở nên thuần giải trí, người xem bỏ tiền ra mua vé chỉ mua được duy nhất tiếng cười, ngoài ra không còn gì bổ ích.

Cảnh trong vở "Ai sợ Ai"

Song nhóm phản đối bác lại rằng: đang ngày càng nhiều những đề tài bi, khai thác các mặt trái của xã hội, ca ngợi tình người, sự lương thiện đưa lên sân khấu. Mặt khác, ngay cả những vở kịch hài cũng được các đạo diễn cài cắm nhiều ý tưởng, thông điệp giáo dục chứ không phải chỉ có tiếng cười suông.

Nhìn từ Hội diễn sân khấu kịch nói toàn quốc vừa diễn ra, có thể thấy hầu hết các vở đem dự thi đều ít nhiều mang tính giáo dục thẩm mỹ. Tuy nhiên, điều đó chỉ thể hiện: các nhà làm kịch hiểu được tiêu chí của sân chơi mà chọn lựa gửi cái gì tham gia. Chứ không phản ánh thực tế đời sống sân khấu đương đại.

Nhưng đồng thời cũng phải công nhận rằng: các tác phẩm tranh tài tại hội diễn của các đơn vị nghệ thuật phía Nam đều là những vở “cháy vé” như Mẹ và người tình, Ông bà vú, Ngàn năm tình sử, Dòng nhớ, Cánh đồng bất tận… Sự ăn khách của những vở diễn này chứng tỏ xu hướng thưởng thức của công chúng bắt đầu thay đổi. Ngoài nhu cầu giải trí, họ còn cần những bài học bổ ích, tìm ra ý nghĩa cuộc sống.

Vấn đề là: việc xuất hiện xu hướng mới kia là do các nhà làm kịch cảm thấy cần thiết phải đưa chức năng xã hội lên sân khấu kịch để định hướng thẩm mỹ cho công chúng (tự giác) hay chỉ đơn giản là sự nhạy bén với thị trường, thị hiếu người xem (tự phát)?

Gần đây, sân khấu kịch có vẻ rất quan tâm đến đề tài lịch sử. Nhiều vở kịch lịch sử hoành tráng đã được dàn dựng công phu, tốn kém. Nhưng dễ dàng nhận ra sự giống nhau trong việc khai thác kho nguyên liệu này khi các nhà viết kịch dường như “chuộng” những câu chuyện lịch sử “lành” nhất, ít gây tranh cãi nhất của giai đoạn phong kiến trung đại. Bởi thế mới có nhiều Nguyễn Trãi với vụ Lệ Chi Viên, nhiều Trần Thủ Độ, Lý Công Uẩn…

Các vở diễn ít nhiều thành công trong việc giúp những nhân vật lịch sử sống dậy, trở nên “nổi tiếng” - một cách dạy lịch sử khác hữu hiệu với người trẻ. Song, đó có phải là mục đích chính không khi dòng chữ “kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội” luôn được nhắc đến khi công diễn?

Nhà  biên kịch Chu Thơm nhận định: “Nếu mục đích giáo dục lịch sử cho thế hệ trẻ được các nhà hát tâm huyết đặt lên đầu thì sẽ tạo ra một trào lưu mạnh mẽ phong phú về đề tài, cao về chất lượng. Còn nếu chỉ làm nhân dịp này dịp nọ thì khi dịp đó qua đi, vở diễn cũng xếp xó”.

“Nói cách khác, tự giác thì sẽ sống, tự phát thì sẽ chết. Bây giờ không phải thời cung cấp cái thị trường cần, mà phải làm ra cái thị trường sẽ cần. Nghĩa là mình không chạy theo thị hiếu công chúng nữa mà định hướng ra cái mà công chúng sẽ thích” – NSƯT Hồng Vân chia sẻ về cách làm kịch của sân khấu Phú Nhuận và Kim Châu hiện nay.

Nên hay không nên?

Một trong những tiêu chí chấm điểm của BTC Hội diễn sân khấu kịch toàn quốc là: hay và nhân văn. Bản thân tiêu chí nhân văn đã bao hàm trong đó tất cả các chức năng xã hội: tính giáo dục, tính thẩm mỹ, tính nhân đạo… Cũng có nghĩa chức năng xã hội luôn được các nhà quản lý đặt ra yêu cầu cho nghệ thuật nói chung và sân khấu nói riêng.

Cảnh trong vở Mắt phố-một vở chính kịch được nhiều người yêu thích

Đã có một thời gian dài, sân khấu kịch thực hiện chủ trương của Đảng và Nhà nước về văn hoá nghệ thuật bằng những vở diễn hô khẩu hiệu, tràn ngập những thông điệp cứng nhắc, sáo rỗng, giáo điều khiến công chúng  lảng tránh. Sự bừng dậy của trào lưu làm kịch hài, kịch giải trí đơn thuần, gạt sang một bên những chức năng xã hội khác, kéo công chúng trở về với kịch từng được coi là một cách làm đúng đắn, hiệu quả. Cho đến khi có báo động về việc sân khấu ngày càng xa rời những vấn đề thiết thực của cuộc sống con người.

Thế nhưng, gắn các chức năng xã hội vào vở kịch thế nào để công chúng thích và chấp nhận là việc không hề dễ dàng. Và vì không dễ dàng nên hoặc là coi nhẹ (như cách của kịch Sài Gòn trước đây) hoặc là làm một cách dễ dãi, thiếu những tìm tòi sáng tạo (như cách của kịch Bắc hiện tại).

Có nên quy định chức năng xã hội cho sân khấu? Thiết nghĩ không cần phải đắn đo khẳng định là: “nên”. Bởi tính giáo dục thẩm mỹ-nhận thức vốn là tiêu chí cổ điển mà các nước phương Tây lẫn phương Đông đều đề cao. Vấn đề là các nhà làm kịch có nhận thức được ý nghĩa của tiêu chí đó hay không và trách nhiệm của họ với xã hội đến đâu. Sau cùng là cái tài của người viết kịch lẫn đạo diễn. Cái tài của họ quyết định chất lượng nghệ thuật của tác phẩm, quyết định việc khán giả thích hay không thích. Chứ đã hết thời đổ lỗi cho trình độ thẩm mỹ của công chúng rồi!

Nhà biên kịch Chu Thơm: “Chức năng giáo dục của công chúng không phải là áp đặt từ phía người viết kịch mà là khơi dậy nhu cầu thẩm mỹ của chính khán giả. Không có gì có sức tác động mạnh như nghệ thuật tới việc thay đổi nhận thức, thẩm mỹ của con người.

Thử nghĩ mà xem, một học sinh ngồi hàng giờ ở trường nghe thầy giảng về lịch sử, về một trận đánh liệu có thể nhớ được bao nhiêu phần so với việc em đó đến rạp để xem các nghệ sỹ tái hiện lại sự kiện đó? Nếu các nhà hát ý thức được sức mạnh của nghệ thuật thì họ sẽ có cách làm đúng”.

Đạo diễn - diễn viên Chí Trung: “Chức năng giáo dục và chức năng dự báo là hai chức năng lớn của sân khấu, quyết định sự trường tồn của sân khấu. Song đáng tiếc là không thể áp dụng được trong thời điểm này. Là tôi đang nói tới kịch Bắc.

Kịch Bắc hiện tại không phát triển mà chỉ đang tồn tại, tồn tại bằng điện sinh vật. Làm hài kịch là để duy trì sự tồn tại đó.

Đỏ đèn chỉ là một mỹ từ mà báo chí ưu ái dành cho chứ trên thực tế sân khấu kịch không hút được khán giả. Rất may là còn có hệ thống bao cấp.

Trong tương lai khi hệ thống này mất đi thì một loạt nhà hát cũng sẽ sụp đổ. Tôi không mong điều đó xảy ra nhưng tôi cũng chuẩn bị rồi. Nếu cháy rừng, tôi sẽ là một trong những mầm sống đầu tiên nảy sinh và phát triển”.

NSND Phạm Thị Thành: Đã là nghệ thuật thì phải mang tính giáo dục, sân khấu không nằm ngoài quy luật đó.

Trong hiểu biết của tôi, sân khấu kịch vẫn đậm chất giáo dục đấy chứ. Không có tính giáo dục thì làm sao vượt qua vòng kiểm duyệt để ra mắt công chúng.

Dĩ nhiên là hài kịch thì tính giải trí nhiều hơn, song cũng có vở rất nhân văn. Cười đấy mà khóc đấy. Chính kịch miền Bắc thì luôn đề cao tính giáo dục và có nhiều vở xem được, nhất là thời gian gần đây.

Tôi cho rằng: quy định hay không quy định chức năng giáo dục cho sân khấu không mang nhiều ý nghĩa lắm, vì bản thân các nhà làm kịch đều nhận thức được điều đó.

 

 
(Theo TTVH)
Nguyễn Tâm nặng tình câu hát dân ca
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không ai theo nghệ thuật, ba mẹ là công nhân viên chức nhưng từ nhỏ Nguyễn Tâm đã là một cây văn nghệ trong trường. Với anh dòng nhạc dân ca vừa là cái nghiệp, vừa là cái duyên. ...
 
“Góc nghệ thuật chiều thứ tư”, nơi những gương mặt trẻ tỏa sáng
Vào lúc 17 giờ chiều ngày 18-4, chương trình “Góc nghệ thuật chiều thứ tư” đã diễn ra với chủ đề “Trình tấu nhạc dân tộc” được năm cô gái trẻ đến từ Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam trình diễn tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc, Hà Nội. ...
 
Hòa nhạc giao hưởng Beethoven số 5 tại Hà Nội
'Bản giao hưởng số 5' của nhà soạn nhạc vĩ đại người Đức sẽ được Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và nghệ sĩ kèn Bassoon Văn Thanh Hà biểu diễn trong hai đêm 25 và 26/4 tại rạp Công Nhân, Hà Nội. ...
 
“Gái Xuân”… bất ngờ cộng hưởng thơ - nhạc
Trong số ca khúc hay viết về mùa xuân phải kể đến Gái Xuân: “Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần...”. Đây là ca khúc mà có lẽ không mấy người biết rõ về Từ Vũ - nhạc sĩ của tuyệt ...