Ngoài là diễn viên của Đoàn Nghệ thuật Tổng cục Hậu cần, anh còn là Phó đoàn trưởng hơn 2 năm nay. Hội diễn Nghệ thuật sân khấu Chèo chuyên nghiệp toàn quốc 2009 đã để lại trong anh nhiều kỷ niệm, hãy cùng VNmedia nghe anh tâm sự về nghề Chèo.

NSƯT Quốc Trượng trong vai anh Ngơ vở Hùng ca Bạch Đằng Giang
|
Nhân vật Ngơ làm anh nông dân trong tôi sống dậy
- Hỏi thật anh còn buồn vì tấm Huy chương Bạc không?
(cười) Bạn thấy đấy! Tôi có nét buồn nào trên mặt không?
- Vì sao anh lại có thể lấy lại tinh thần nhanh như vậy, khi khán giả và bạn nghề đã từng biết đến “những cơn mưa” Huy chương vàng của anh trong một vài Hội diễn chuyên nghiệp trước đó?
Tôi nghĩ rằng sáng tạo của một nghệ sĩ, nhất là nghệ sỹ hài không cho phép tôi dừng bước vì bất cứ lý do gì. Con đường nào mà không có chông gai, con đường sáng tạo nghệ thuật lại càng vô vàn vật cản, thử thách. “Mưa” Huy chương vàng đã từng đến với tôi ở Hội diễn Nghệ thuật chuyên nghiệp toàn quân và Hội diễn Sân khấu Chèo chuyên nghiệp toàn quốc cùng năm 1995. Song lúc đó tôi chỉ là một anh “Hề bột” (tên nhân vật) đầy tung hứng, hừng hực một sự say mê cày cuốc, vun xới, chăm sóc cho vai diễn của mình. Khi đó tôi mới ở tuổi ba mươi, còn sau mười mấy năm tôi không muốn hình ảnh mình mãi nguyên xi như thế.
- Hội diễn lần này anh chỉ nhận Huy chương Bạc. Phải chăng lửa diễn trong anh không còn đượm như xưa, anh bây giờ chỉ diễn bằng kỹ thuật?
Nếu tất cả dân làng nói vậy thì oan cho tôi lắm! Tôi có béo ra, có nặng nề, không nhanh nhẹn hơn xưa nhưng lửa diễn thì cháy bùng bùng. Đêm 21/12/2009 vừa qua, khán giả Hạ Long chen lấn nhau để vào hội trường, đã cười, đã xúc động và rơi nước mắt cùng nhân vật Ngơ do tôi diễn. Và để có thể diễn xuất nhuần nhuyễn, hết mình như thế tôi đã tập luyện ròng rã trong ba tháng, đổ mồ hôi cả ngày và đêm trên sân khấu. Để hát cho hay và chuẩn xác “Một giá đồng” ở cảnh vợ chồng Ngơ mừng Đại La toàn thắng, tôi đã tập không biết bao nhiêu lần đến khi anh em nói hay rồi mới thôi. Hôm thi chỉ do tôi hát “phô” một câu nên chỉ nhận Huy chương Bạc.
- “Đã làm hề thì thôi làm quan, đã làm quan thì đừng làm hề nữa”- Một nhân vật hề rất nổi tiếng đã nói thế anh thấy có đúng không?
Nhưng làm hề giỏi rồi muốn học làm quan, đã làm quan nhưng nhớ nghề muốn diễn hề thì không ai bảo sai chứ? Vai diễn Ngơ đã thực sự làm anh nông dân trong tôi sống dậy. Dù bận công việc quản lý nhưng khi được đọc kịch bản, tôi đã thích anh Ngơ này luôn.

"Hình ảnh anh Ngơ làm anh nông dân trong tôi sống lại"
|
Mong muốn vì một sân khấu chèo này càng phát triển
- Một nghệ sỹ đã gắn bó và vật lộn với sân khấu chèo nhiều năm hơn nữa anh đang làm công tác quản lý, theo anh Chèo đang đứng ở đoạn đường nào?
Chèo đang đi trên con đường cần tất cả anh em nghệ sỹ yêu chèo, tâm huyết và sinh tử vì sân khấu Chèo không ngừng sáng tạo để Chèo nhanh thoát khỏi những khó khăn như hiện nay.
- Anh có chắc mình không bao giờ bỏ cuộc?
Sức tôi còn thế này kia mà. “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, sân khấu Chèo đã cho tôi qúa nhiều. Từ một anh chàng sinh ra trong gia đình nghèo khổ, chân lấm tay bùn tôi đã được đứng trên một sân khấu chuyên nghiệp mà ở đó tôi được khán giả đón nhận và cổ vũ, được sống cuộc sống hạnh phúc và no đủ thì sao có thể vì chút khó khăn trong bước thăng trầm của ngành Chèo làm tôi và các anh em nghệ sỹ nản lòng. Chỉ nhận được Huy chương Bạc trong Hội diễn vừa rồi nên tôi càng phải cố gắng, không chỉ cho bản thân mình mà còn để các anh em, các cháu mới vào nghề nhìn theo mà cùng cố gắng.
- Vậy anh tiên đoán cuộc chấn hưng ngành Chèo liệu có thành công để Chèo có thể trở về thời kỳ thịnh vượng của nó?
Những nghệ sỹ Chèo không bao giờ thôi hi vọng về điều tốt đẹp đó. Sông có khúc người có lúc, trong quá trình phát triển, Chèo đã trải qua không ít những cam go, đã bị thay hình biến dạng trước sức ép của đa loại hình nghệ thuật nhưng cũng chính vì thử thách càng lớn mà Chèo vẫn sống thật vững vàng bên cạnh những bộ môn nghệ thuật khác, vẫn tìm được khán giả của mình. Tôi tin có ngày đông đảo khán giả sẽ tìm đến sân khấu Chèo để xem những “Quan Âm Thị Kính”, “Trương Viên”, “Suý Vân”… những tinh hoa văn hóa mà ông cha đã để lại.
- Chỉ hi vọng và giữ niềm tin hay anh đã có những kế hoạch cụ thể nào chưa?
Dự định tôi đã ấp ủ từ lâu nay mới có cơ hội thực hiện là đi học Thạc sỹ chuyên ngành lý luận sân khấu. Tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần truyền nghề cho những bạn trẻ yêu những nhân vật hề mồi, hề gậy của sân khấu Chèo rồi. Muốn các em lĩnh hội được hết cái hay, sâu sắc của những tiếng cười trong Chèo tôi phải trang bị tốt về lý luận để quá trình truyền nghề được dễ dàng. Hi vọng chút công sức của mình sẽ góp phần gìn giữ, bảo vệ và phát triển ngành Chèo.
- Cảm ơn anh! Xin chúc anh sức khoẻ và thành công!