Phú Quang: “Tôi chưa bao giờ được tung hô”
Cập nhật, ngày30/10/2009 10:32
“Nhạc Phú Quang phải từ từ mới hát được. Bản thân các nhạc sỹ khác ra một bài mới đã được tung hô rồi, còn riêng tôi chưa bao giờ được tung hô, hoa hay các fan hâm mộ hò hét, mà nó từ từ đến một lúc nào đó người ta cũng bảo “ừ, nhạc ông này cũng được”- nhạc sĩ chia sẻ.

Gửi một tình yêu- CD mới của Phú Quang có giá 400 ngàn. Đêm nhạc cùng tên của anh tại Hà Nội sẽ diễn ra từ 19-21/11 tới giá thấp nhất cũng 400 ngàn/vé. Anh vẫn bảo, giá thế không phải là đắt. Và Phú Quang có giàu đến thế nào thì cũng không phải là trọc phú.

Chúng tôi đã có cuộc trao đổi với "nhạc sĩ của Hà Nội phố" nhân dịp anh chuẩn bị ra mắt CD Gửi một tình yêu và một liveshow tại HN.

+ CD “Gửi một tình yêu” và ba đêm nhạc “Gửi một tình yêu” có gì đặc biệt, khác với những chương trình trước của anh không?

- CD Gửi một tình yêu là CD được làm công phu nhất từ trước tới nay của tôi. Kèm theo hai CD này sẽ có một cuốn sách dày 60 trang. Vỏ đĩa được làm từ gỗ và tre. Như món quà lưu niệm, giữ được rất lâu. CD gồm 22 bài hát, 3 bản nhạc không lời. Chỉ có 2 bài mới, còn lại vẫn là các bài cũ. Chỉ có mới là các ca sỹ hát mới. Ví dụ như Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng, Tùng Dương… là những ca sỹ lần đầu tiên hát nhạc Phú Quang.

"Tôi năm nào cũng làm liveshow tại Hà Nội,
năm nào cũng bán hết vé với giá không rẻ, nghĩa là khán giả vẫn yêu nhạc Phú Quang"

Đêm nhạc Gửi một tình yêu cũng sẽ có sự xuất hiện của Tùng Dương, Quang Dũng… đặc biệt là nghệ sỹ violon Bùi Công Duy.

Chỉ có một vài điểm mới thế thôi. Các ca khúc sẽ vẫn là các ca khúc cũ, chỉ có phần hoà âm mới, bản thu mới mà thôi.

+ Vẫn là những ca khúc cũ, anh có ngại khán giả cảm thấy nhàm chán?

- Nghệ thuật có nguyên tắc là cứ được lặp đi lặp lại mà vẫn được yêu thích thì mới là thành công, là hạnh phúc. Tôi không bao giờ có ý định làm toàn bài mới. Chỉ làm một hai bài mới xen vào bài cũ. Để bài cũ kéo bài mới vào, lần sau bài mới sẽ là bài cũ.

Tôi năm nào cũng làm liveshow tại Hà Nội, năm nào cũng bán hết vé với giá không rẻ, nghĩa là khán giả vẫn yêu nhạc Phú Quang. Điều mà tôi luôn làm và phấn đấu làm được đó là chương trình năm sau bao giờ cũng hay hơn gấp rưỡi chương trình của năm trước.

+ Chỉ một hai bài hát mới thôi, nhưng khán giả không thích thì sao?

- Bài hát của tôi thông thường như “Em ơi Hà Nội phố” cũng phải gần 10 năm sau người ta mới thích, “Đâu phải bởi mùa thu” phải 26 năm sau người ta mới thích, bài dễ nghe nữa như “Điều giản dị” phải 5 năm, 6 năm sau người ta mới hát. Thế nên cứ từ từ thôi.

Nhạc Phú Quang phải từ từ mới hát được. Bản thân các nhạc sỹ khác ra một bài mới đã được tung hô rồi, còn riêng tôi chưa bao giờ được tung hô, hoa hay các fan hâm mộ hò hét, mà nó từ từ đến một lúc nào đó người ta cũng bảo “ừ, nhạc ông này cũng được”.

Tôi kể chuyện thật là về nhà thơ Trần Đăng Khoa, khi anh ấy từ Nga về có gọi điện hỏi tôi và bảo phải kể với tôi một chuyện. Anh ấy bảo: “Em phải kể với bác điều này, hồi em sang Nga, cứ Chủ nhật đến nhà những người bạn Việt Nam chơi, họ lại bật nhạc của bác cho em nghe thì em bảo nhạc của ông này không xơi được, nhưng mọi người cứ cười lên và bắt em phải nghe hết buổi, hôm sau lại bắt nghe. Sau một tháng thì em nghĩ chúng nó nghe nhạc của bác cũng có lý, giờ thì em nói thật nhạc Việt Nam em chỉ thích mỗi nhạc của Văn Cao và của bác.”

Trần Đăng Khoa lại xếp tôi vào hạng với nhạc sỹ Văn Cao thì không biết nói thế nào (cười). Đó là chuyện thật, phải từ từ mới ngấm được, có thể mới nghe thì xếp vào loại nhạc dở hơi nhưng cũng may cũng không phải như thế.

Có những người rất trẻ mà nghe nhạc của tôi, có một cô gái còn rất trẻ, lúc ấy tôi mới có hơn 40 tuổi, đi làm chương trình ở Cung thiếu nhi. Cô ấy hỏi tôi “bác có phải bác Phú Quang không?” thấy gọi ‘bác’ thì tôi nghĩ cô này còn rất trẻ, cô ấy bảo “Bác ơi, mẹ cháu chỉ cho cháu tiền nghe hai đêm nhạc của bác thôi, thế thì cháu còn nốt đêm nay thôi.

Cháu xin bác, cháu biết bác đổi bài được, bác bảo chị Hồng Nhung hát cho cháu bài “Nỗi buồn” trong chương trình tối nay bác nhé.” Tôi ngạc nhiên quá, hỏi lại cháu bao nhiêu tuổi mà lại thích bài “Nỗi buồn”, cô ấy bảo: “cháu 16 tuổi”, cô ấy bảo không biết nhưng thích lắm. Tôi đồng ý cho cô ấy đến xem cả 3 đêm còn lại nhưng phải ngồi ghế xếp thêm, cô ấy còn xin cho phép mời thêm mấy người bạn.

Tối đến cô ấy dẫn 10 đứa đến, và cả ba đêm còn lại đêm nào cũng thế. Thế mới biết không phải chỉ có người già mà người trẻ cũng thích nhạc của tôi.

+ Chương trình năm nay của anh có ghi là Hướng tới Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long- Hà Nội. Anh không ngại người ta nghĩ Phú Quang cũng “ăn theo”?

- Tôi không định nhờ vả gì 1000 năm, nếu định nhờ vả tôi đã mang chương trình lên Sở Văn hoá, Thể thao và Du lịch Hà Nội, lên Ban chỉ đạo 1000 năm rồi. Thực tế, Hà Nội là tình yêu của tôi thì tôi nói lên.

+ Vậy, Phú Quang “Gửi một tình yêu” cho ai?

- Gửi một tình yêu rất thật, tình yêu Hà Nội, yêu một con đường, có mái nhà, có bạn bè và cả người mình yêu. Tôi gửi cho tất cả những điều ấy.

+ Liveshow có những ca sỹ lần đầu tiên hát nhạc của anh. Đây có phải là sự mạo hiểm?

- Các ca sỹ tất nhiên là đã được thử thách qua đĩa rồi. Có những ca sỹ trẻ hát rất thành công. Như Tùng Dương chẳng hạn, luôn nửa đùa nửa thật với tôi là “sao chú không để cho cháu hát”, tôi bảo nhiệt độ của Dương luôn ở mức 400 C thì làm sao hát được, còn bây giờ thấy còn 380 C, hơi hâm hâm còn hát được, còn nếu điên điên thì không hợp.

Khi Tùng Dương gọi điện bảo: “Chú ơi, giờ cháu hết điên rồi, nhiệt độ giảm rồi” thì tôi bảo thế thì hát được. Cũng như Thanh Lam, có lần khán giả bảo tại sao anh lại để Thanh Lam hát, cô này hát rất là điên, không thể nghe được.

Tôi bảo luôn là “Phần đầu anh nói đúng nhưng Thanh Lam hát chương trình Phú Quang, mà chương trình của Phú Quang thì Phú Quang toàn quyền, còn Thanh Lam không có quyền gì ở đây. Vấn đề là cứ nghe đi...”. Và đến giờ giải lao, cũng đôi vợ chồng ấy ra nói với tôi là “Anh nói đúng, Thanh Lam hát nhạc của anh đúng là hay thật”.

+ Theo anh, ca sỹ nào hát nhạc anh hay nhất?

- Không có người nào hát hay nhất, mỗi người hát hay một bài. Chẳng hạn như bài “Nỗi buồn” khó ai vượt qua Hồng Nhung, “Khúc mùa thu” khó vượt qua Lê Dung, “Nỗi nhớ” khó vượt qua Thanh Lam, “Đâu bởi phải mùa thu” khó vượt qua Mỹ Linh…. Nhạc tôi nhiều tâm trạng, có người diễn đạt tâm trạng này nhưng có người không diễn đạt được.

+ Nhạc Phú Quang không kén người nghe nhưng giới trẻ hiện nay có vẻ không thích, liệu ông nhạc sĩ già có bị ảnh hưởng gì trong sáng tác không?

- Ông cha ta có câu “thầy già con hát trẻ”. Ca sỹ đến 70 tuổi hỏi “chị thế nào?” thì chỉ có thể nói “vẫn phình phường”, còn nhạc sỹ thì khác, nếu già mà không sáng tác được nữa thì kém. Đúng ra càng già sáng tác càng hay, đó là quy luật. Nhưng ở Việt Nam thì cũng khác, đến tuổi về hưu thì chán, thì không muốn sáng tác nữa, vẫn còn tình yêu nghệ thuật thì còn sáng tác.

Với tôi, sáng tác là nghề, số phận của tôi là vậy. Tôi chưa bao giờ được ban phát cái gì, cái lớn là cái nhà, ngày xưa hồi trẻ rút thăm để lấy cái xăm xe đạp cũng trượt, tự nhiên số phận đẩy khiến mình chưa được hưởng ân huệ gì, nếu không làm nhạc thì đói, không sống nổi. Trẻ không được hưởng, giờ già rồi còn hưởng gì nữa nên kiểu gì cũng phải làm thôi...

+ Ở tuổi 60 rồi, Phú Quang bây giờ thế nào?

- Sáng ra cũng đi cà phê, chơi với bạn bè, có gì thì sáng tác, nếu khi cảm hứng đến, có thể là buổi sáng, đêm hoặc có khi vừa đi chơi với người bạn về cũng sáng tác, bất kể lúc nào. Ngày xưa có nhà văn thích treo biển “đang bận sáng tác...” nhưng tôi thì lúc bạn rủ đi chơi cũng đi được, vấn đề là sáng tác ở hết trong đầu rồi, lúc ngồi vào bàn chỉ là chép lại thôi. Nếu giờ chưa chép thì tối chép.

Phú Quang suốt đời vẫn là Phú Quang. Cảm nhận và cách nghĩ vẫn thế nhưng có thể chín hơn, sâu sắc hơn, đằm thắm hơn, nén lại hơn... Còn tôi, có giàu đến cỡ nào cũng không thể thành phú hộ hay trọc phú được.

+ Giá vé một đêm nhạc của anh lên đến 1,5 triệu đồng/vé, thấp nhất cũng 400 ngàn đồng/vé. Giá CD cũng 400 ngàn đồng. Với mức sống của những người bình thường, làm sao mua được vé xem nhạc Phú Quang?

- So với cuộc sống bình thường không phải là đắt. Cuộc sống hiện tại, có nhiều người đi ăn đi chơi hết vài triệu một bữa là bình thường, thì một đêm nghe nhạc có giá đó sao lại là đắt.

Tôi không hy vọng làm giàu, nhưng ít ra cũng phải đủ tiền để nghĩ đến ngày mai, để sáng tác. Còn công nhân, sinh viên, những người có thu nhập cực thấp thì tôi đã diễn rất nhiều buổi miễn phí, hát hơn 2 tiếng không lấy một đồng nào là rẻ nhất còn gì.

+ Xin cám ơn anh về cuộc trò chuyện này!

 
(Theo Toquoc)
Nguyễn Tâm nặng tình câu hát dân ca
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không ai theo nghệ thuật, ba mẹ là công nhân viên chức nhưng từ nhỏ Nguyễn Tâm đã là một cây văn nghệ trong trường. Với anh dòng nhạc dân ca vừa là cái nghiệp, vừa là cái duyên. ...
 
“Góc nghệ thuật chiều thứ tư”, nơi những gương mặt trẻ tỏa sáng
Vào lúc 17 giờ chiều ngày 18-4, chương trình “Góc nghệ thuật chiều thứ tư” đã diễn ra với chủ đề “Trình tấu nhạc dân tộc” được năm cô gái trẻ đến từ Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam trình diễn tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc, Hà Nội. ...
 
Hòa nhạc giao hưởng Beethoven số 5 tại Hà Nội
'Bản giao hưởng số 5' của nhà soạn nhạc vĩ đại người Đức sẽ được Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và nghệ sĩ kèn Bassoon Văn Thanh Hà biểu diễn trong hai đêm 25 và 26/4 tại rạp Công Nhân, Hà Nội. ...
 
“Gái Xuân”… bất ngờ cộng hưởng thơ - nhạc
Trong số ca khúc hay viết về mùa xuân phải kể đến Gái Xuân: “Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần...”. Đây là ca khúc mà có lẽ không mấy người biết rõ về Từ Vũ - nhạc sĩ của tuyệt ...