Nỏ thần và khúc ca bi tráng
Cập nhật, ngày15/09/2009 14:00
Lịch sử cần được tái hiện trên sân khấu thế nào để người xem có thể đau đớn ở trái tim, tỉnh thức ở lý trí, và vỡ òa một điều gì đó không thể nói thành lời? Dường như Nỏ thần của sân khấu Kịch Phú Nhuận (TP.HCM) đã chạm đến được lằn ranh này để xứng đáng gọi là một vở kịch lịch sử.


 

 
Mỵ Châu (Lan Phương) và Trọng Thủy (Hòa Hiệp) trong Nỏ thần
Nhiều người từng khen ngợi khi xem vở cải lương Chiếc áo thiên nga do đạo diễn Hoa Hạ dựng cho Nhà hát Trần Hữu Trang. Chính vì vậy, đó cũng là áp lực cho đạo diễn Đức Thịnh và Sân khấu Phú Nhuận khi là "kẻ đến sau" dựng vở này trên sân khấu kịch với tên gọi Nỏ thần, đặc biệt với kinh phí thấp hơn đến gần 10 lần.

Hoa Hạ chọn tình yêu của Trọng Thủy - Mỵ Châu làm điểm tựa cho Chiếc áo thiên nga, bởi đặc trưng của cải lương là ca diễn thì phải chú trọng yếu tố trữ tình, tự sự. Nhưng Đức Thịnh khai thác khía cạnh chiến tranh để làm bật lên chất bi tráng của lịch sử.

Chìa khóa này tưởng sẽ làm vở diễn thành khô khan, nhưng không ngờ lại đẹp và ấn tượng bất ngờ. Đường dây chiến tranh xuyên suốt, lúc thâm trầm, sâu hiểm, lúc mạnh mẽ, gân guốc, vừa kịch tính, vừa hấp dẫn, khiến người xem đi một mạch không chán.

Và những khoảng lặng dành cho tình yêu của Trọng Thủy - Mỵ Châu, tình bạn của Trọng Thủy - Hoàng Dung, tình đồng đội của Cao Thục và 6 hổ tướng, tình cha con của Thục Phán - Mỵ Châu là những khoảng lặng dành cho nước mắt, ngậm ngùi.

Sau lưng những thắng thua, gươm giáo vô tình kia là những đớn đau của kiếp người. Diễn cho ra điều ấy, khó lắm, đặc biệt khó với những diễn viên quá trẻ có thể nói là chưa trải nghiệm bao nhiêu với cuộc đời, với nỗi đau. Vậy mà họ vẫn diễn thật ngọt ngào, sâu sắc.
 

Về 2 nhân vật Trọng Thủy - Mỵ Châu, tác giả Lê Duy Hạnh đã cho hai nhân vật này ở một tuyến đối trọng hoàn toàn phản đối chiến tranh.

Họ trong sáng, có tình yêu, có nhân nghĩa. Hay nói đúng hơn, chất nhân nghĩa của Mỵ Châu và con người phương Nam đã cảm hóa được Trọng Thủy.

Đối với họ, "hạnh phúc của đời mình cũng là hạnh phúc của đồng loại chúng sinh". Và ngay cả những lời thơ rất trang nhã trong kịch bản cũng góp phần khắc họa nét đẹp của đôi uyên ương, coi như thanh minh cho họ.

 Chợt sinh lòng mến yêu và tin cậy đối với lớp nghệ sĩ kế thừa như: Lan Phương (Mỵ Châu), Hòa Hiệp (Trọng Thủy), Huỳnh Đông (Cao Thục), Vân Anh (Hoàng Dung), Lê Hay (Triệu Đà)… Nhưng phải nhấn mạnh rằng, sở dĩ diễn viên trẻ bật lên được có lẽ nhờ cậy rất nhiều vào kịch bản hay, chuẩn mực. Tác giả Lê Duy Hạnh đã phải viết thêm một ít so với bản gốc ban đầu để theo sát đường dây vở diễn, coi như thêm một lần "đo ni đóng giày" cho từng diễn viên.

Diễn viên trẻ Huỳnh Đông nhận được nhiều lời khen khi vào vai Cao Thục - vị tướng quân Âu Lạc vừa tài trí, trung dũng, vừa thủy chung, nặng tình và cũng là điểm nhấn của vở. Cao Thục là người anh hùng của thời đại Âu Lạc, và có thể là biểu tượng cho người anh hùng mọi thời đại. Ông tài trí bởi đã sáng tạo ra chiếc nỏ thần kỳ.

Cao Thục trung dũng bởi hết lòng phục vụ An Dương Vương, mà cao hơn hết là phục vụ giang sơn. Cho nên mới dám can ngăn vua, không sợ chết. Và trong hoàn cảnh bị vua bạc đãi vẫn xả thân cứu nước. Câu nói của Mỵ Châu: "Nếu không có Cao Thục, Âu Lạc không còn là Âu Lạc nữa" đã bật lên chữ trung cao rộng này, không bó hẹp trong nghĩa vua - tôi. Và Cao Thục vẫn ngọt ngào, đời thường khi ông có một tình yêu chung thủy với Mỵ Châu, cũng hẹn hò hạnh phúc, cũng đau đớn chia lìa.

Đây được xem là vai diễn nặng ký của Huỳnh Đông, buộc anh phải đầu tư rất cao về tâm trạng, thể hình, vũ đạo. Và anh đã khắc họa được một Cao Thục hào khí mang trái tim nhân hậu. Lớp diễn quân Triệu Đà vào thành Cổ Loa đánh tan quân Việt và giết 6 hổ tướng cùng tướng quân Cao Thục là một lớp điển hình cho chất bi tráng của vở. Những con người hy sinh đến hơi thở cuối cùng bảo vệ đất nước, những cái chết vừa anh dũng vừa đau đớn như cứa vào ruột gan khán giả.

 

 
(Theo Thanhnien)
Nguyễn Tâm nặng tình câu hát dân ca
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không ai theo nghệ thuật, ba mẹ là công nhân viên chức nhưng từ nhỏ Nguyễn Tâm đã là một cây văn nghệ trong trường. Với anh dòng nhạc dân ca vừa là cái nghiệp, vừa là cái duyên. ...
 
“Góc nghệ thuật chiều thứ tư”, nơi những gương mặt trẻ tỏa sáng
Vào lúc 17 giờ chiều ngày 18-4, chương trình “Góc nghệ thuật chiều thứ tư” đã diễn ra với chủ đề “Trình tấu nhạc dân tộc” được năm cô gái trẻ đến từ Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam trình diễn tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc, Hà Nội. ...
 
Hòa nhạc giao hưởng Beethoven số 5 tại Hà Nội
'Bản giao hưởng số 5' của nhà soạn nhạc vĩ đại người Đức sẽ được Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và nghệ sĩ kèn Bassoon Văn Thanh Hà biểu diễn trong hai đêm 25 và 26/4 tại rạp Công Nhân, Hà Nội. ...
 
“Gái Xuân”… bất ngờ cộng hưởng thơ - nhạc
Trong số ca khúc hay viết về mùa xuân phải kể đến Gái Xuân: “Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần...”. Đây là ca khúc mà có lẽ không mấy người biết rõ về Từ Vũ - nhạc sĩ của tuyệt ...