Cơ duyên nào đưa anh quay trở lại Hà Nội sau thời gian dài như vậy?
- Cách đây chừng 2 tháng, các anh bên Đài Truyền hình KTS VTC có một lời mời tôi ra làm chân dung âm nhạc số 12. Tôi lưỡng lự lắm. Thứ nhất là mình tự nhận thấy đã lớn tuổi rồi. Thứ nữa là tôi cũng không muốn xuất hiện liền sau những gì đã xảy ra. Thêm vào nữa là tháng 8 này tôi phải đi nước ngoài thăm con. Nhưng bên Đài đặt vấn đề là làm chương trình vào cuối tháng 7 này, trước khi tôi đi nước ngoài. Nhà Đài ưu ái, nhiệt tình với mình như vậy mình từ chối cũng kỳ.

Thế là anh quyết định ra Hà Nội?
- Bà xã tôi bảo, anh đừng có ngại. Khán giả Hà Nội vẫn yêu mến anh, có gì đâu mà anh ngại. Tôi phone ra Hà Nội hỏi chuyện nhạc sĩ Hồng Đăng, anh Hồng Đăng nói: “Cậu nên đi!”. Hai “trụ cột” đã nói như vậy, nên tôi mới tự tin nhận lời!
Rất thuận tiện là ở chỗ Đài THKTS VTC lo hết mọi thứ. Vừa chọn lọc, vừa biên tập bài, vừa tổ chức. Họ chỉ yêu cầu mình gửi cho họ tập bài hát. Họ hỏi là trong đó có bao nhiêu bài cũ, và nếu có bài mới thì bổ sung để họ dàn dựng. Cho nên kỳ này tôi không phải làm gì cả, chỉ thêm một số ý kiến đại loại là: Theo mình thì bài này nên mời người này hát, bài kia người kia hát sẽ hợp lý hơn. Một thuận lợi nữa là các ca sĩ ngoài Bắc mình thuộc hết và họ cũng rất là tinh. Thành ra khi trở lại Hà Nội cứ như là mình về quê cũ ấy.
Sau khi nhận lời rồi anh có lo ngại gì không?
- Có chứ. Rất lo là khác. Từ hai lẻ hai (năm 2002 - NV) đến nay là 8 năm. 8 năm rồi mới gặp lại khán giả Hà Nội. Quãng thời gian đó không dài, nhưng cũng không ngắn với một nghệ sĩ. Sợ rằng mình có còn đủ hấp dẫn khán giả Hà Nội nữa không. Sợ vì không biết khán giả của mình bây giờ có còn hay không! Những người yêu thích nhạc của mình đến bây giờ, họ đều đã chạm ngưỡng bốn mươi cả rồi!
Nhưng rồi…
- Khi ra sân khấu, nhìn xuống khán phòng toàn giới trẻ không thôi, cho nên tôi cũng thấy hoảng, trong đầu cứ nghĩ giới trẻ bây giờ thích hip hop không thôi à. Chính vì vậy mà tôi hết sức ngạc nhiên khi họ đón nhận tôi. Tôi không thể ngờ họ lại đón nhận tôi nồng nhiệt như vậy.
Đưa ly càphê lên môi, không uống ngay mà nhìn nhạc sĩ Hồng Đăng, tác giả của ca khúc nổi tiếng “Hoa sữa” nói: Cách đây chừng hai tuần ông ấy có gọi điện cho tôi và bảo bây giờ đang phân vân khi nhận lời mời tham gia chương trình của Đài THKTS VTC, chưa biết có nên tham gia hay không? Tôi hiểu là trong thâm tâm Bảo Chấn đang băn khoăn: Bằng này tuổi rồi, thôi thì cứ để mọi thứ cho yên đi, chứ giờ mà quay trở lại chẳng may người ta lại “phang” cho một cái nữa thì mệt ra! Tôi nói với Bảo Chấn là nên tham gia! Chuyện ngày trước là một “tai nạn” vớ vẩn, với lại công chúng người ta hướng đến tác phẩm âm nhạc chứ không phải vì cái gì cả, ông cứ nên ra đi. Đến lúc đó thì Bảo Chấn mới quyết tâm ra chứ không thì cũng chưa biết thế nào.
Đặt ly cà phê xuống bàn, Bảo Chấn ngước nhìn lên ngọn cây cọ già. Chả hiểu ông nghĩ gì. Ngập ngừng hồi lâu ông nói:
- Thì cũng phải nói thêm về cái “tai nạn” ngày đó một chút. Người đầu tiên giơ tay ra đỡ cho tôi là anh Hồng Đăng. Anh Đăng viết một bài báo. Còn người nữa anh là nhạc sĩ Trần Tiến. Trần Tiến bắt bằng được tôi phải đi ngao du với ảnh. Ảnh sợ tôi buồn đâm ra nghĩ quẩn. Rồi em tôi - nhạc sĩ Bảo Phúc cũng lo lắng cho tôi. Đó là chỗ dựa tinh thần hết sức quan trọng giúp cho mình vượt qua được cơn hoạn nạn. Đến bây giờ thì mình qua được rồi. Sau cú vấp ngã ấy mình ngộ ra nhiều điều: chuyện nghề, chuyện nghiệp, lại cả chuyện “nhân tình thế thái” nữa.
Khi chúng tôi quay sang nói về nhạc sĩ Bảo Phúc, Bảo Chấn lặng đi. Biết là anh đang rất buồn khi nhớ về người em đã đi xa của mình, chúng tôi chuyển đề tài sang thời tiết Hà Nội. Dường như không để ý tới câu chuyện của chúng tôi, Bảo Chấn nói như chỉ để mình mình nghe:
- Tôi và Phúc là hai mặt hoàn toàn trái ngược nhau. Phúc hướng ngoại, còn tôi nội tâm. Tôi đóng, Phúc mở. Phúc bình tâm, tôi nóng tính. Chính vì thế mà Phúc có rất nhiều bạn bè, còn tôi thì ít. Cũng chính vì cái sự “đóng” đó mà trong giới nghệ sĩ, rất nhiều người hiểu tôi qua Phúc chứ không phải từ tôi. Trong số các anh em, tôi là người mà Phúc quý mến nhất. Tôi là anh, nhưng không phải tôi là người bảo vệ Phúc mà ngược lại, Phúc luôn sẵn sàng dùng mọi khả năng có thể để bảo vệ tôi, nhất là trong lần về dư luận đạo nhạc trước đây. Trong âm nhạc, chúng tôi hiểu nhau gần như tuyệt đối. Nếu hỏi rằng tôi có điều gì ân hận khi Phúc ra đi không, thì đó chính là vì sao cùng sống trong một thành phố, mà số lần chúng tôi ngồi với nhau ít ỏi đến thế. Phúc ngồi nhậu với bạn bè nhiều hơn với tôi, tôi cũng “trà dư tửu hậu” với bạn bè nhiều hơn với Phúc. Số lần chúng tôi gặp nhau đếm trên đầu ngón tay.
Qua chương trình với Đài Truyền hình Kỹ thuật số VTC anh có hài lòng không?
- Quá sức hài lòng! Hài lòng không phải vì bài mình hay, không phải gì cả, mà là hài lòng vì mình được tiếp xúc với những người mình quý trọng, với ca sĩ mà mình yêu thích, với khán giả Hà Nội. Từ những năm tám mấy khi ra đây, chạm mặt với khán giả Hà Nội là đã cảm thấy yêu mến rồi!
Trong cảm nhận của anh, khán giả phía Bắc và khán giả phía Nam có sự khác nhau như thế nào?
- Khán giả phía Nam sôi nổi hơn và người ta biểu lộ cảm xúc ngay tức khắc! Thí dụ sôi động một cái là người ta hò reo lên. Giống như mình đốt vậy, họ nóng là họ nóng ngay. Còn khán giả Hà Nội họ kỹ tính hơn, trầm lắng hơn, nhưng hết sức sâu sắc. Cho nên tôi luôn tâm niệm một điều là mỗi khi ra Bắc phải hết sức cẩn thận. Thậm chí là phải soi từng câu, từng chữ…
Kỷ niệm sâu sắc nhất của anh đối với khán giả phía Bắc, cụ thể với khán giả Hà Nội là gì?
- Có nhiều người sau khi xem xong họ xin chụp hình chung với tôi. Có một cô gái đem con đến xem và nói với tôi rằng, cháu từ bé đã thích nhạc của bác rồi, nay cháu đã có gia đình và có con và bây giờ đến con của cháu nó cũng thích nữa… Có một niềm sung sướng kỳ lạ lắm. Cái sung sướng mà tôi nghĩ là vàng với tiền không mang lại được!

Nhạc sĩ Bảo Chấn và các ca sĩ tham gia chương trình “Chân dung âm nhạc số 12” của NS Bảo Chấn.
Trong tất cả sự nghiệp sáng tác của anh cho đến lúc này, nếu được chọn một bài tâm đắc nhất thì anh sẽ chọn ca khúc nào?
- Có lẽ “Bên em là biển rộng”. Thật ra thì tôi không chắc lắm. Nhưng đó là ca khúc được nhiều người biết đến nhất. Bài đó nổi tiếng ở Hà Nội này. Nổi tiếng đến mức tôi ngạc nhiên: “Bài đó có cái gì mà người người ta thích?”. Thế rồi mình nghe dần dần, mình phát hiện ra một điều: Trong các tác phẩm, anh cứ nói thật đi, anh đừng có bận cái áo gì hết. Chẳng hạn văn hoá anh thấp thì anh cứ nói theo cái văn hoá của anh, người ta lại dễ nghe. Cũng như là cà ghém đó, có phải là món ngon đâu, nhưng mà rất nhiều người ăn được. Trong âm nhạc, trong sáng tác nghệ thuật cũng vậy, có lẽ điều nên tránh tối đa là sự trang điểm. Trang điểm nó gần như là giả dối. Thì ra bài mà người ta thích ấy, thường là cái bài mà mình viết trong lúc mình “rất thật”!
“Bên em là biển rộng” được anh viết trong hoàn cảnh như thế nào?
- Đó là trong một lần tôi rong chơi miền biển. Tôi đi vòng vòng, vòng vòng, rồi cứ thế sáng tác ra thôi! Khi đó tôi viết tình ca nhiều. Có người hỏi, chắc mỗi bài anh phải có một cô bồ? Mắc cười quá tôi mới nói: Thế thì chết! Thế thì vợ nó xé xác ra à! Thật ra “em” nó là sự tổng hợp! Chẳng hạn mình có những người bạn khi 14-15 tuổi, rồi vợ mình cái thuở còn yêu nhau… Tất cả các hình ảnh đó cộng lại thành một nhân vật, thành “em” để mình viết.
Người ta đồn rằng anh viết về biển rất nhiều, nhưng thực ra anh chưa từng… bơi trên biển (vì anh không biết bơi)?
- Chính vì mình không biết bơi nên biển đối với mình mới đẹp, nó như một người phụ nữ mà cả cuộc đời này mình tìm cách chinh phục mà chưa bao giờ chinh phục được, cứ mãi như là một chàng trai si tình. Vì thế các ca khúc của tôi thường gắn liền với những con sóng dạt dào của biển, như là nỗi nhớ, nỗi dày vò về mối tình mà mình mãi mãi chỉ yêu chứ không bao giờ có được.
- Xin cảm ơn anh!
Kể cũng lạ! Cả hai anh em Bảo Chấn- Bảo Phúc đều dân xứ Huế, xuất thân con nhà Hoàng Phái, thế nhưng đam mê âm nhạc từ bé và đều nổi đình đám trong vài chục năm gần đây ở TPHCM. Sự gắn bó với hầu hết các dàn nhạc trẻ đã in đầy dấu vết vào các tác phẩm âm nhạc. Người ta biết đến Bảo Phúc nhiều hơn, nhưng ông anh Bảo Chấn cũng được mọi người kính nể một cách thực sự. Cách đây hơn một năm Bảo Phúc ra đi trong một cơn bạo bệnh bất ngờ, còn lại thui thủi một mình Bảo Chấn ngồi, luôn mang vẻ mặt khắc khổ. Sự kết hợp giữa hai anh em buồn như chim gãy cánh. Và rồi cũng phải đến một năm sau mới vực dậy được, đêm nhạc Bảo Chấn được tổ chức rất hiệu quả tại Nhà hát Lớn Hà nội. Người ta nhớ đến “Hoa cỏ mùa xuân”, “Bên em là biển rộng”, “Sự du dương bất tận”... và một số nhạc không lời. Với sự khiêm tốn nhã nhặn chất Huế, Bảo Chấn gợi lại một hình ảnh đẹp của người nghệ sĩ trên sân khấu vào những dịp đang sôi nổi với “nghìn năm Thăng Long”.
Nhạc sĩ Hồng Đăng Bảo Chấn sinh ngày 14.6.1950, tại Huế. Ông tốt nghiệp Khoa Piano - Lý luận tại Trường Quốc gia Âm nhạc Huế năm 1968. Trước năm 1975 Bảo Chấn hoạt động trong các phòng trà-bar ca nhạc của Sài Gòn cũ. Sau năm 1975 ông là cán bộ âm nhạc của Công đoàn quận 5. Từ năm 1977-1980 lần lượt công tác tại các Đoàn: Hương miền Nam, Bông Hồng, Kim Cương và đoàn Bông Sen. Năm 1982 Bảo Chấn tham gia CLB Văn nghệ, Hội Âm nhạc TPHCM.
Nhạc sĩ Bảo Chấn đã tích cực hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc, có những đóng góp thiết thực bằng những ca khúc hay, có dấu ấn trong cuộc sống công chúng yêu thích âm nhạc Việt Nam, đặc biệt là lớp trẻ, như “Hoa cỏ mùa Xuân”, “Bên em là biển rộng”...
Ngoài lĩnh vực ca khúc Bảo Chấn còn viết một số tác phẩm múa “Sự du dương bất tận”- Nhà hát giao hưởng TPHCM dàn dựng; “Mèo và chuột”- Trường múa TPHCM; “Bốn mùa” (Tứ bình)- Đoàn Ca nhạc nhẹ Sài Gòn; “Kung fu” (Vương Linh - Đăng Hùng) - Đoàn Bông Sen dàn dựng. |