Tôi gõ cửa. Người phụ nữ với mái tóc ngắn được uốn bồng bềnh đon đả bước ra với chất giọng giòn tan - Minh Vượng chào em! Trong nhà chị My đang lúi húi ở bếp nấu nướng. Vẫn chiếc quần jean, áo bludong gọn ấm, ngoài đời NSƯT Minh Vượng nhìn hiền và nữ tính hơn.
Trông chị trẻ quá. Dạo này sức khỏe chị thế nào?
Một hai tháng nay sức khỏe tôi cũng ổn, vừa đi diễn chương trình “Từ Thức lên Tiên” kể về hai thầy trò đi du lịch khu sinh thái nhưng bị bắt chẹt, dự kiến sẽ chiếu vào mồng 2 Tết. Chỉ có hồi cuối năm ngoái tôi bị một trận ốm phải nằm viện mấy tháng. Hy vọng sang năm con Hổ tôi sẽ khỏe như Hổ.
Người ta thường “đổ tại vận áo xám”. Có phải vì điều này mà chị đổ bệnh?
Tôi không mê tín nhưng đúng là như vậy. Mẹ tôi đột ngột ra đi là một cú sốc lớn nhất trong đời mà đến bây giờ tôi cũng không tin đó là sự thật. Cuộc đời tôi có thành công, thất bại, tình yêu cũng vậy, có đến có đi nhưng không một mất mát nào lớn và sốc bằng việc mẹ ra đi. Bất cứ việc gì cũng có thể làm lại, mất tiền thì kiếm lại nhưng cha mẹ, anh em đã mất đi thì không bao giờ trở lại. Tết lại sắp đến. Mọi năm mồng Một, sau khi các gia đình làm cơm cúng xong đều về tụ tập với ông bà nhưng Tết vừa rồi chỉ còn một mình ông, buồn lắm. Năm nay là Tết thứ hai (khóc).
Sau cú sốc đó tôi bị tiểu đường nặng, phải vào nằm viện. Từ đó đến nay, sức khỏe kém hẳn. Nghĩ lại thấy ân hận quá, trước đấy không biết nghe lời mẹ. Mẹ ao ước tôi có gia đình thì tôi lại không làm được. Hồi nhỏ thì luôn làm mẹ đau đầu vì sự nghịch ngợm của tôi, hôm nào đi học về cũng mực đổ từ đầu đến chân, quần áo xộc xệch… Vì vậy nhân dịp Xuân đến, tôi muốn nói với mọi người rằng, có điều gì muốn làm cho người thân thì hãy làm ngay, đừng để đến ngày mai.
Chị từng nói: sống để kẻ thù cũng phải ghen, tức là luôn tốt với mọi người. Có nghĩa là không bao giờ chị làm phật ý người khác?
Có chứ. Nhưng tôi luôn ý thức mình là người của công chúng, từ lời ăn, tiếng nói đến cư xử. Tôi không muốn người ta nói Minh Vượng trên phim cư xử hay thế mà ngoài đời chẳng hay tí nào. Đấy, là người của công chúng phải biết vượt lên phần “con” của mình. Giả dụ đi đường có ai đâm vào mình, giá là người khác thì quay lại bắt đền nhưng Minh Vượng chỉ có thể nói: lần sau đâm vào chị nhiều hơn nhé. Tôi luôn nghĩ: cái xảy nảy cái ung. Mình nhịn đi một tí sẽ không xảy ra tắc đường. Trong cuộc sống tôi sợ nhất là sự đố kỵ, hoài nghi, điều đó sẽ tạo rãnh ngăn cách tình cảm con người. Mà người với người sống để yêu thương nhau. Nếu ai cũng biết nhịn sẽ không có thù hận. Người ta không chết vì đói nhưng có thể chết vì thù hận. Sang năm con Hổ, tôi rất thích câu nói: Hổ muốn nhảy xa phải thu mình lại.
Có phải vì suy nghĩ đó mà chị không được cung Phu nhưng rất được cung Nô?
Phải nói là tôi có phúc ở bạn bè, anh em. Chẳng hạn vừa rồi tôi đi Singapore phẫu thuật chi phí mất hơn 300 triệu, tôi làm gì có tiền. Bạn có tin không, hơn 30 năm trong nghề lương hiện tại của tôi trừ các khoản đi còn hơn 2 triệu đồng. Tất cả đều là anh em, bạn bè quyên góp cho, lại người thì hộ tống sang phiên dịch, người sang chăm sóc… Tôi có nhóm G7 gồm những người bạn luôn hết lòng vì nhau. Không có chồng con nhưng không bao giờ tôi cô đơn, lúc nào cũng có bạn bè bên cạnh, sẵn sàng sẻ chia vui buồn, đắng cay, mặn ngọt.
Chị rất thích trẻ con. Tại sao chị không xin con nuôi?
Tôi có 5 chị em với hơn 10 cháu. Chúng coi tôi như bố mẹ và tôi cũng coi chúng như con đẻ. Đó là những đứa con của tôi rồi.
Nhiều nghệ sĩ hài tâm sự: Họ mang tiếng cười đến cho mọi người để rồi cuộc đời lại lấy đi tiếng cười của họ. Chị nghĩ sao?
Họ nói điều đó đúng đấy, trên đỉnh cao của hài kịch sẽ là bi kịch! Khi người nghệ sĩ tự trào phúng về mình, thì có nghĩa rằng những xa xót, đắng cay của cuộc đời họ đã được chắt lọc ra. Bạn để ý xem, những diễn viên hài như ông Trịnh Thịnh, ông Phạm Bằng, ông Trịnh Mai, ông Xuân Hinh, bà Minh Vượng, ông Khánh râu... có ai đẹp không, có ai trông “sướng” không. Họ có duyên và chắt chiu để mang tiếng cười đến cho mọi người. Nhưng trong cuộc sống của họ, đâu phải chỉ là tiếng cười? Có lẽ nỗi buồn đến nhiều hơn, bởi vì với con mắt tinh tế, tâm hồn nhạy cảm, thì họ sẽ khổ hơn.
Chị làm thế nào để thu xếp được cho mình một cuộc sống “độc thân vui vẻ”?
Ôi, làm nghề này thì thiếu gì cách. Tôi thường bảo: người ta có thể vui buồn giống nhau, nhưng khác nhau là ở cách hưởng thụ và giải thoát. Nếu phải cảm ơn cuộc đời thì trước hết tôi phải cảm ơn nó đã cho tôi được làm một cái nghề mà nhờ nó, tôi luôn tìm thấy cách giải thoát mình ra khỏi tuyệt vọng. Nếu không thế, làm sao tôi có thể vui vẻ bước lên sàn diễn sau khi uống 8 loại thuốc một ngày, tiền lương thì mua thuốc cũng chưa đủ. Ít ai biết rằng để có được một đêm diễn ở tỉnh cùng anh em với mức catse 100.000 đồng mỗi buổi, tôi phải dùng tới một viên thuốc lên đến tận 800.000 đồng. Sưu tầm búp bê, thú nhồi bông, hàng ngày lôi chúng ra “tắm táp”, kỳ cọ cũng là một cách giúp xả stress. Mỗi con thú mình mua được tại những nơi mình đi qua là một thứ “kỷ niệm chương” cho mỗi chuyến lưu diễn của mình. Hàng đêm, tôi đi ngủ với tưởng tượng vui về những trận “đại náo thiên cung” mà bầy thú nhồi bông của tôi sẽ gây ra trong khi tôi ngủ...
Gần đây thấy chị “đá” khá nhiều sân: cộng tác trên truyền hình, tham gia các chương trình thiếu nhi, chương trình “Khát vọng sống” trên VOV…?
Mọi người cũng nói tôi là “cầu thủ đá nhiều sân”: Nhà hát Ca múa Trung ương, Nhà hát Ca múa nhạc nhẹ, Nhà hát chèo Trung ương, Nhà hát chèo Hà Nội, vào Nam ra Bắc, cộng tác viên Đài truyền hình Việt Nam, Đài truyền hình Hà Nội, Đài Tiếng nói Việt Nam, rồi sắp tới tôi và nghệ sĩ Hồng Kỳ và một vài người bạn tham gia tư vấn đường dây nóng 1900571202, tư vấn tình yêu, hôn nhân gia đình, tâm lý… Catse không nhiều, có khi chỉ 100-200.000 đồng nhưng tôi vẫn thích vì nghĩ làm được cái gì cho khán giả thì cứ làm. Cuộc sống không vĩnh cửu, chỉ có tinh thần là vĩnh cửu. Trước đây khi có sức khỏe, tôi còn thường xuyên đi các tỉnh xa biểu diễn quyên góp cho các em bị bệnh tim, các em bị chất độc da cam…, tiền công có là bao, vui là chính. Làm nhiều nhưng vẫn nghèo (cười lớn).
Chị từng nói rất thích kinh doanh. Vậy bây giờ chị có kinh doanh gì không?
Không. Thương trường là chiến trường, có dối trá thì mới lời lãi. Mà mình thì không làm được như thế. Hôm nay bán hàng, ngày mai khách hàng quay lại chửi thì Minh Vượng chỉ có đường chui xuống đất. Trước đây tôi cũng đã từng có cửa hàng bán giày dép, sau 3 năm chẳng lời lãi gì, thế là… chạy mất dép.
Chương trình “Táo quân 2010” chị có tham gia?
Chắc là có nhưng bây giờ kịch bản chưa xong nên vẫn đang ngồi đợi.
Chị thích đóng dạng vai nào nhất?
Tôi thích đa dạng. Hôm nay là một Minh Vượng thế này, mai là một Minh Vượng khác. Cảm giác làm khán giả phải chép miệng: “Lại Minh Vượng, lại vẫn dạng vai này” với tôi thật đáng sợ. Nhưng điều này lại phụ thuộc vào đạo diễn chứ không phải mình. Thế mới khó.
Đã qua tuổi ngũ tuần, chị có mong muốn và hối tiếc gì nhất?
Muốn có sức khỏe và trẻ lại 10-20 năm để được làm nghệ thuật nhiều hơn nữa, cống hiến nhiều hơn nữa cho khán giả. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn sẽ làm nghề này, một nghề cao quý. Thứ hai là mong muốn sân khấu nước nhà khởi sắc hơn, như những năm 80-90, sân khấu đông nghịt khán giả với nhiều kịch bản hay và đạo diễn giỏi.
Cảm ơn chị về cuộc trò chuyên cởi mở này!