Muốn có một chuyến đi dài bằng âm nhạc
Cập nhật, ngày10/05/2010 08:17
Là con trai út của NSND Thanh Hoa, Tôn Thất Sơn có một giọng ca dày, ấm (đã từng lọt tới chung kết cuộc thi Sao Mai 2009), một gương mặt “đẹp trai theo kiểu thiếu niên”, thể hiện tốt các vũ điệu...
Rõ ràng, với ngần ấy yếu tố - không khó khăn gì để Tôn Thất Sơn và êkíp xây dựng một hình ảnh “ca sĩ - thần tượng” của tuổi teen, với “định hình” là thể loại nhạc nhẹ, dễ hát, dễ biên đạo. Thế nhưng, Sơn đã chọn một con đường nhọc nhằn hơn: dòng nhạc trữ tình.
Giải nhì cuộc thi Tiếng hát Mùa thu Hà Nội 2008, gây ấn tượng ở vòng chung kết Sao Mai 2009, nhưng đến đêm quyết định lại không đạt được phong độ cao nhất - có vẻ như Tôn Thất Sơn chưa hề may mắn với những đỉnh cao?
- Không có thất bại nào là vô ích cả. Tôi chỉ muốn chứng minh mình không bao giờ bỏ cuộc, không chùn bước. Sự thất bại trong các cuộc chạy đua của nghệ thuật đã giúp tôi hiểu rằng để được toả sáng, chính mình sẽ phải học được cách tự phát sáng trước khi trở thành một ngôi sao. Thứ ánh sáng của nghệ thuật, trước hết phải xuất phát từ niềm đam mê và sự lao động nghiêm túc mới có thể biến một khả năng, một tiềm năng thành một tài năng. Album “Độc thoại” là lời khẳng định ấy.
7 tình khúc thuộc dạng không dễ hát: “Chiều lãng du” (Mạnh Quân), “Một mình” (Thanh Tùng), “Độc thoại” (Quốc Bảo) - “Tình khúc chiều mưa” (Nguyễn Ánh 9), “Chiều một mình qua phố” (Trịnh Công Sơn), “Để lại mùa đông” (Tường Văn), “Cà phê một mình” (Ngọc Lễ)… Có phải là quá “lên gân” với một ca sĩ trẻ lần đầu đưa album ra thị trường?
- Không hề. Tôi tự tin với sự lựa chọn ca khúc của mình. Bởi đó là một sự lựa chọn được hậu thuẫn bằng sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đầu tư cẩn thận cả về thời gian, kinh tế và tâm sức. “Độc thoại” được dẫn dắt và xuyên suốt một mạch cảm xúc xác định, chỉ có một nhân vật, một kỷ niệm, một tâm trạng, một khoảnh khắc, một niềm đau và một thân phận… Và, hãy lắng nghe “Độc thoại” như nghe tiếng bước chân của người đang muốn có một chuyến đi dài bằng âm nhạc.
Sinh ra trong một gia đình nghệ sĩ với mẹ là NSND, chị gái Phan Huyền Thư là nhà thơ, đạo diễn phim tài liệu có tiếng “nghiêm túc” là từ thường xuyên được nhắc đến khi miêu tả những người làm nghệ thuật trong gia đình, liệu đó có phải là lý do và áp lực để Sơn không theo đuổi dòng nhạc thị trường “dễ hát, dễ nghe, dễ thuộc và dễ quên” - mặc dù trước đây đã có một thời gian Sơn cũng hát loại nhạc này khi còn đang là thành viên của nhóm “Ước mơ”?
- “Không áp đặt” là tư duy giáo dục của mẹ tôi trong cách cư xử với con cái. Mẹ để chúng tôi tự quyết định hướng đi của chính mình. Khi còn ở trong một nhóm, tuổi còn ít, tôi không ngại ngần thậm chí còn hứng thú với việc hát kết hợp vũ đạo, sức mạnh tập thể và các giai điệu sôi động làm sân khấu thêm sức sống.
Nhưng bây giờ, chưa thể nói là nhiều tuổi, nhưng khi đứng trên sân khấu một mình, với tiếng gọi cảm xúc riêng không bị chi phối bởi những người khác, những yếu tố khác, tôi lại thấy mình không muốn cất tay động chân mà chỉ muốn đổ toàn lực toàn tâm vào giọng hát, vào ca khúc. Đó là lý do khiến tôi mạnh dạn chuyển hướng, và điều này cũng trùng với ý nguyện của mẹ tôi - thích con trai hát các ca khúc có ca từ sâu sắc.
Và sau “Độc thoại” sẽ là...?
- CD về Mẹ, tôi sẽ lao động nghệ thuật thật nghiêm túc trong năm 2010 này để hoàn thành CD dành tặng mẹ tôi, và những người mẹ VN.
Cảm ơn và chúc Sơn thành công.
(LD)