Một số nhạc cụ cổ truyền ở Nhật
Cập nhật, ngày13/07/2010 14:06
1./ Đàn Dây
a) Đàn Koto
Đàn xita, hay gọi là đàn thập lục, bắt nguồn từ Trung Quốc (Hàn Quốc) được đưa sang Nhật từ thế kỷ thứ 6. Lọai nhạc cụ này có 5 dây, với độ dài khỏang 1 m và được làm bằng gỗ Paulownia. Theo thời gian, đàn koto bị biến đổi thành lọai đàn xita có đến 13 dây, chiều dài từ 1.6m đến 2 m. Người ta dùng ngón cái và 2 ngón tay đầu tiên của bàn tay phải để gảy, tay trái thì điều chỉnh độ cao và âm. Có 3 lọai koto, số dây đàn có thể thay đổi từ 5(yamoto, koto hoac wagon), đến 50 (hitsu no koto). Lọai koto được dùng nhiều nhất thì có 13 dây. Koto có thể được sử dụng trong một khúc đồng diễn hay được biễu diễn độc tấu.

Nghệ thuật đàn koto bắt đầu từ kỷ Edo (1603-1868) với tên gọi sôkyoku. Lọai âm nhạc này rất được thịnh hành vào thời Meiji (1868-1912) tiếp tục phát triển và lưu truyền đến ngày nay.
b) Shamisen : đàn luth có 3 dây, có chiều dài biến đổi từ 1,1 đến 1,4 m, nhập khẩu từ Trung Quốc vào đầu thế kỷ 16. Đàn shamisen đầu tiên được đưa sang đảo Okinawa, sau đó xuất hiện khắp quần đảo Nhật vào đầu kỷ Edo. Nó nhanh chóng trở thành lọai nhạc cụ được các gheisa ưa chuộng, và chiếm một chỗ quan trọng trong dàn nhạc kabuki (một dạng kịch Nhật truyền thống). Người ta chơi đàn shamisen bằng một miếng khảy làm bằng gỗ hoặc ngà voi. Shamisen được làm từ nhiều loại gỗ chẳng hạn như gỗ đàn hương màu đỏ, đầu được bao bọc bằng da mèo hoặc da chó, núm vặn được làm từ ngà voi và dây đàn được bện từ những sợi tơ. Lọai đàn này rất được những người nghệ sĩ đường phố ưa chuộng vào kỷ Edo.
c) Biwa là một loại đàn luth cổ ngắn nguồn gốc Trung Quốc, được du nhập vào Nhật vào kỷ Nara. Loại nổi tiếng nhất là Satsuma Biwa có từ thế kỉ 16. Số phím đàn biến đổi từ 4 đến 6 và dây đàn thay đổi từ 3 đến 5 nhưng thừơng là 4. Trong thời đại này, biwa thường được sử dụng để hòa cho những điệu múa truyền thống cung đình. Đàn biwa bắt đầu được biết đến từ kỷ Heinan, sau đó trở nên thông dụng, vào thời Tendai. Thường là những người mù, đi khắp nước với cây đàn Biwa hát lại những truyền thuyết xa xưa.
Trống
Loại trống lớn của Nhật được gọi là Taiko, được du nhập từ thế kỷ thứ 7 bởi những nhạc sĩ Hàn quốc và Trung Quốc. Lọai taiko truyền thống là một trống to bằng gỗ, mặt trong được làm từ da hoẳng hoặc da ngựa. Người ta chơi trống bằng dùi gỗ (gọi là bachi). Loại Taiko phù hợp với sân khấu nhất gọi là Odaiko. Sự náo nhiệt của một màn trình diễn Odaiko là một phần ko thể thiếu của nhiều lễ hội Nhật Bản, diễn Odaiko là một phần ko thể thiếu của nhiều lễ hội Nhật Bản.
Chiếc trống có hình dạng đồng hồ cát gọi là tsuzumi. Có 2 loại khác nhau, một loại là kotsuzumi còn loại lớn hơn gọi là otsuzumi. Cả 2 đều được dùng trong biểu diễn kịch Noh và Kabuki. Trống kotsuzumi được đặt trên vai trái, người chơi điều chỉnh âm thanh bằng cách ép vào dây buộc trống. Trống otsuzumi được đặt ở đùi trái và cách chơi cũng tương tự như kotsuzumi.
SÁO
Một trong những loại sáo nổi tiếng nhất là sáo tre shakuhachi. Shakuhachi là một loại sáo du nhập từ Trung Quốc vào kỷ Nara (710-794). Nhưng phải chờ đến thế kỷ 16, lọai nhạc cụ này mới trở nên thịnh hành nhờ vào những hành khất hoặc nhạc sĩ đường phố. Sáo shakuhachi, là một ống sáo dài 55 cm. Sáo có 4 nấc nhạc. Lọai sáo này được dùng trong dàn kịch No và được hòa chung với đàn koto hoặc shamisen.Từ shakuhachi, nhiều lọai sáo khác đã được tạo ra ở Nhật.
Một số loại sáo khác gồm có Nokan được dùng trong biểu diễn kịch Noh và loại sáo thổi ở mặt bên Takebue và Shinobue thường được nghe trong các lễ hội.

(tuhai)