"Điên lên cầm bút viết với tôi chưa bao giờ có. Tôi viết nhạc như đánh vật, mệt lắm. Có lúc viết theo đơn đặt hàng thì cảm xúc là tiền, đặt một đống trước mặt nhìn, ngửi để có hứng thú" - nhạc sĩ Lê Minh Sơn thổ lộ.
Sơn "nhà quê" làm liveshow về Hà Nội
Ý tưởng thực hiện liveshow "Một khúc sông Hồng" về Hà Nội được bật ra trong anh khi chán nản, kiệt quệ nhất? Những bài hát trong liveshow này anh có xâu chuỗi lại giống như dòng chảy của sông Hồng?
- 2 năm trước làm Nét Việt xong tôi bị trống rỗng, hết sạch ý tưởng và chẳng biết làm gì cả. Tôi chỉ hứng thú với câu cá và những lần đi ấy, tôi quan sát, tự đặt cho mình phải viết về những gì chảy xung quanh con sông Hồng.
Những bài hát trong liveshow tối 24, 25/10 tại Nhà hát Lớn tới được xâu chuỗi giống như dòng chảy của sông Hồng, mở màn là: Hạn hán, Kiến lửa, Áo trắng em qua, Cò về phố, sau đó là mảng âm nhạc dân tộc và cuối cùng là hoà nhạc không lời Hà Nội 4h sáng. 15/17 ca khúc đều là những tác phẩm mới chưa được công bố lần nào.
Sao anh không lùi thời gian lại để sang năm kỷ niệm 1000 năm Thăng Long tổ chức liveshow về Hà Nội có hợp lý hơn không?
- Cũng chính bởi vì người ta nói rằng nhiều chương trình ăn theo sự kiện 1000 năm Thăng Long nên tôi muốn làm ngay thời điểm này. Cũng xin nói thêm là chương trình này tôi tự biên tập, tự sản xuất, lần đầu tiên tôi sử dụng hình thức bán vé trên mạng và ai mua cũng đều nhận được một lá thư riêng của tôi.
Các ca sĩ khách mời quanh quẩn vẫn vài gương mặt quen?
- Nhạc tôi có nhiều người hát đâu mà không mời họ, vẫn chỉ có Tùng Dương, Thanh Lam, Ngọc Khuê, Hà Linh thôi. Hà Nội có thể mở rộng chứ nhạc của tôi không sẵn đất để mở rộng. Mà ca sĩ, tôi nghĩ như thế là được rồi, thêm làm gì nữa.
Lần này có cô Thu Hương ở Lào Cai về Hà Nội biểu diễn, tôi nghĩ cũng là nét mới của chương trình. Thấy giọng cô ấy tốt, có khao khát làm nghề thì tôi mời thôi. Còn tôi cũng sẽ hát một sáng tác cho riêng cho mình: "Mình là đàn ông - đừng giống con chim công".
Hay có thói quen tắm gội sạch sẽ rồi mới ngồi sáng tác
Anh bảo chỉ cần vài gương mặt cũ hát tác phẩm của mình, nhưng đến khi ca sĩ già đi rồi thì "lứa" nào sẽ kế tục để hát tác phẩm của anh?
- Họ già đi thì tôi sẽ già đi chứ. Tôi còn không biết mình sống có qua được mùa đông này không? Vì cuộc sống mà, ai biết trước được tương lai thế nào. Thôi thì cứ sống làm sao cho hết lòng. Tính xa quá làm gì cho mệt đầu hả bạn?!...
Phối khí kèn đám ma, trống đám ma trong một số tác phẩm mới của anh là sự thử nghiệm?
- Không, trước đây ở bài Đá trông chồng tôi đã khai thác tiếng kèn đám ma và nó không phản cảm, thu phục nhiều người nghe. Lần này tôi tiếp tục sử dụng nhạc cụ này ở một số ca khúc. Xin nhấn mạnh kèn đám ma ở đây không "ám chỉ" cái chết mà là sự... tuôn chảy.
Nhiều nhạc sĩ vẫn có ý nghĩ rằng phải viết nhạc giao hưởng mới là đẳng cấp. Anh nghĩ sao về điều này?
- Thực ra chỉ có những người tự huyễn hoặc mình mới có ý nghĩ đó thôi. Âm nhạc nào cũng có thể coi là đẳng cấp nếu thật sự đó là sự sáng tạo. Chỉ một câu thơ cỡ Trần Dần - Lê Đạt bằng gấp 100 bản giao hưởng dở. Tôi nghĩ trong âm nhạc cái mới thật sự hay - sẽ ở lại. Còn cái mới mà quái đản, dị hợm - sẽ trôi đi. Chính vì vậy tôi đặt một xu hướng cho mình là trong 10 cái mới chỉ kỳ vọng được vào khoảng 1, 2 cái là tốt lắm rồi.
Anh hay sáng tác vào thời điểm nào?
- Tôi có thói quen viết nhạc bằng bút và giấy trắng, đến bây giờ vẫn không biết sử dụng máy tính - bạn bè vẫn đùa bảo "lão nông dân trên mặt trận tin học" vì lẽ đó. Các ca sĩ mỗi khi thu, tập bài vẫn đau khổ vì chữ tôi xấu quá. Tôi bao giờ cũng xây dựng hình tượng viết về cái gì, sau đó ngồi vào đàn dựa trên những cái mà mình đã xây dựng để phát triển thêm. Thường ăn cơm xong, tắm gội sạch sẽ tôi mới ngồi sáng tác. Có lúc ham viết đến 3, 4h sáng. Có lúc "rặn" mãi chẳng ra chữ nào!

Có người hoài nghi những tác phẩm nghệ thuật được làm theo đơn đặt hàng. Là người trong cuộc, quan điểm của anh ra sao?
- Phải thú nhận rằng nhiều lúc viết theo đơn đặt hàng mà những con người, những ngành nghề mình tiếp xúc cực chán thì khi ấy buộc phải nghĩ đến tiền. Tôi để một đống tiền nhận trước từ các đối tác trước mặt, nhìn, ngửi để có hứng thú rằng viết xong chồng tiền ấy sẽ cao hơn. Chuyện này là thật, không "điêu" một tí nào! Không muốn Thanh Lam khổ sở khi không có người đứng sau lưng
Lâu lắm rồi không thấy anh nhắc đến vợ, gia đình?
- Là người của công chúng, chính vì thế tôi rất thương những người không có gia đình, cuộc sống không hạnh phúc. Tôi không thích thể hiện: Tôi yêu vợ tôi lắm... Vì những người họ không yêu vợ hoặc có người cả đời chẳng có một người đàn bà yêu thì sao? Họ đọc sự bày tỏ hạnh phúc của mình sẽ thấy chạnh lòng.
Nuôi lại mái tóc dài, trông anh càng ngày càng... phát tướng?
- À, thì có thời gian buồn quá nên tôi ăn nhiều và cứ béo quay ra. Nhưng mà càng béo thì trông càng tốt tính. Người đàn ông hình thức chẳng quan trọng. Chỉ sợ nhất là sự vô cảm, điều đó chẳng khác nào nhìn thấy một cô gái đẹp mà không hề có cảm giác máu chảy nóng ran trong người.
Người yêu nhạc cứ tưởng anh và Thanh Lam "chia tay" vì sau khoảng thời gian dài không kết hợp, gần đây, bất ngờ thấy sánh bước lại cùng nhau ở "Nơi bình yên"?
- Thật ra, một người nhạc sĩ khi thấy làm với một ca sĩ không hợp nữa thì dừng cũng là lẽ thường tình. Tôi với Lam có tình bạn lớn. Thấy còn có ích với nhau thì kết hợp. Tôi với Lam vẫn có những dự án giúp nhau, cùng nhau phát triển. Thực tình tôi không muốn cô ấy phải khổ sở khi không có người đứng sau lưng.