Hết mình với phận đào nhì, đào thứ
Cập nhật, ngày27/11/2010 09:17

“Thoại Mỹ không phân biệt vai nhỏ hay vai lớn. Mỗi khi nhận vai, Mỹ cố gắng làm tròn. Vì vậy mà khán giả vẫn biết đến mình dù Thoại Mỹ chỉ là cô đào nhì, đào thứ…”

Mẹ Thoại Mỹ cùng hai con dưỡng dục.

NSƯT Thoại Mỹ đã chia sẻ chân tình về cái duyên phận đào nhì của mình trong cuộc trò chuyện với khán giả Hồn quê đất Việt: “Mỹ chỉ có một lời khuyên với các bạn trẻ mới vào nghề và bắt đầu bằng những vai diễn nhỏ giống như Mỹ ngày xưa, đó là hãy kiên nhẫn nếu mình yêu nghề. Biết đâu một vai diễn nhỏ mà khiến người ta nhớ đến bạn thì sao!”

30 năm ăn cơm tổ nghiệp

Thoại Mỹ là một tên tuổi ăn khách của sân khấu cải lương Nam bộ hiện nay. Không nổi tiếng bởi giọng ca xuất sắc mà chị được nhớ đến bởi lối diễn rất sắc sảo, đặc biệt là với những vai lẳng hoặc độc. Xem Thoại Mỹ diễn những vai ấy, khán giả thường “thấy ghét”. Ánh mắt sắc, giọng nói gay gắt hoặc lả lơi cùng những điệu bộ sáng tạo khiến vai nào chị diễn cũng để lại ấn tượng khó quên. Một chặng đường dài kể từ ngày theo chân người chị Thoại Miêu vào nghề, Thoại Mỹ chỉ được giao các vai diễn nhỏ. Tên tuổi của chị cũng gắn với cái vị trí đào nhì. Thế nhưng, ở một số vở, cái cách Mỹ thể hiện cho nhân vật của mình thành công đến nỗi đã có tờ báo nhận xét: “Đào nhì Thoại Mỹ làm mờ cả vai chính của sao”. Không lấy đó làm tự mãn, không an phận bằng cái nghiệp “tổ” cho dẫu luôn nghĩ “cái duyên nghề của mình chỉ vậy”, Mỹ miệt mài phấn đấu. Đào lẳng, đào võ, đào độc hay đào thương, nhân vật tuồng cổ hay tuồng xã hội, Thoại Mỹ đều diễn hết mình, chuyển tải trọn vẹn tâm lý nhân vật.

Năm bảy năm trở lại đây, Thoại Mỹ lại khiến khán giả khóc cười với những vai chính mà chị nhận. Năm 2005 đánh dấu một bước ngoặt trên con đường nghệ thuật của chị. Vai Phượng trong vở Rồng Phượng đã đem về cho nhà hát cải lương Trần Hữu Trang giải thưởng Vở diễn xuất sắc nhất trong hội diễn Sân khấu cải lương chuyên nghiệp toàn quốc, riêng Thoại Mỹ, chị nhận được tấm huy chương vàng cho vai Phượng. Những đóng góp của chị cho sân khấu cải lương được ghi nhận bằng danh hiệu nghệ sĩ ưu tú, một danh hiệu cao quý mà bất kỳ người làm nghề nghiêm túc nào cũng mong muốn đạt được.

Sống là để sẻ chia

Chia tay cuộc sống hôn nhân gần mười năm nay, Mỹ dành hết thời gian để sống với nghề. Hỏi tài sắc như chị, chắc chẳng thiếu người đưa đón, chị cười hiền: “Thôi để tuỳ duyên!” Nhận hai đứa cháu làm con nuôi, chị cũng dốc sức làm tròn vai trò người mẹ, cũng lo lắng, cũng buồn vui khi chúng ốm đau. Những khi không phải đi diễn xa, chị ở nhà, chơi đùa cùng con, kể chuyện các con nghe và dắt chúng đi chơi. Có nhìn thấy bọn trẻ tíu tít níu tay mẹ, có nhìn thấy chị chăm sóc các con, có tâm tình với chị mới hiểu được vì sao những vai diễn của Mỹ bây giờ chín muồi và sâu sắc với nhiều trải nghiệm buồn vui đến vậy.

Căn nhà ấm áp nằm cạnh đường rầy xe lửa của chị lúc nào cũng ríu rít tiếng cười. Có đến 12 anh chị em, Mỹ bây giờ độc thân nên có điều kiện chăm lo cho anh chị và các cháu. Ở đâu trong nhà cũng nhìn thấy phục trang đi diễn. Đó là “tài sản” mà chị đầu tư, gìn giữ trong một khoảng thời gian dài. Căn phòng nhỏ của Mỹ gọn gàng ngăn nắp và ngào ngạt mùi thơm. Thú chơi của chị thầm lặng lan toả và cũng đầy nữ tính: những món quà tặng là nước hoa, chị cất giữ chật cả phòng. Mỗi khi có dịp đi xa, chị lại tìm một chai có kiểu dáng lạ mắt làm đầy cho bộ sưu tập của mình.

Có người nói nghệ sĩ thích làm từ thiện để đánh bóng tên tuổi, Thoại Mỹ chỉ cười hiền. Từ lâu, chị đã gửi tâm vào cửa Phật, tìm lấy sự cân bằng, bình an tĩnh tại trong tâm hồn sau những lần đau khổ và Phật pháp cũng giúp chị ngộ ra rằng mình sống là để sẻ chia. Cứ vài tuần, chị lại cùng bạn bè, đồng nghiệp dành thời gian đi thăm các em nhỏ khuyết tật mồ côi, trò chuyện với những cụ già neo đơn ở các khu dưỡng lão. Theo chân chị trong một lần đi nấu ăn cho các bệnh nhân mắc bệnh tâm thần mới thấy được tấm lòng của chị. Không phải là cô đào lộng lẫy váy áo trên sân khấu, Thoại Mỹ ngoài đời chân chất, dễ gần. Cũng xắn tay vào nấu ăn, cũng tận tình đút cho những người bệnh thần kinh từng muỗng cơm mà không hề e ngại. Ở những nơi chị đến, giọng hát ngọt ngào cũng làm họ thấy được sẻ chia.

ư
 
(SGTT)
Nguyễn Tâm nặng tình câu hát dân ca
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình không ai theo nghệ thuật, ba mẹ là công nhân viên chức nhưng từ nhỏ Nguyễn Tâm đã là một cây văn nghệ trong trường. Với anh dòng nhạc dân ca vừa là cái nghiệp, vừa là cái duyên. ...
 
“Góc nghệ thuật chiều thứ tư”, nơi những gương mặt trẻ tỏa sáng
Vào lúc 17 giờ chiều ngày 18-4, chương trình “Góc nghệ thuật chiều thứ tư” đã diễn ra với chủ đề “Trình tấu nhạc dân tộc” được năm cô gái trẻ đến từ Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam trình diễn tại Trung tâm Văn hóa Hàn Quốc, Hà Nội. ...
 
Hòa nhạc giao hưởng Beethoven số 5 tại Hà Nội
'Bản giao hưởng số 5' của nhà soạn nhạc vĩ đại người Đức sẽ được Dàn nhạc Giao hưởng Việt Nam và nghệ sĩ kèn Bassoon Văn Thanh Hà biểu diễn trong hai đêm 25 và 26/4 tại rạp Công Nhân, Hà Nội. ...
 
“Gái Xuân”… bất ngờ cộng hưởng thơ - nhạc
Trong số ca khúc hay viết về mùa xuân phải kể đến Gái Xuân: “Em như cô gái hãy còn xuân. Trong trắng thân chưa lấm bụi trần...”. Đây là ca khúc mà có lẽ không mấy người biết rõ về Từ Vũ - nhạc sĩ của tuyệt ...