Chèo có nên đổi mới?
Cập nhật, ngày25/09/2009 09:00
Tôi mê Chèo từ hồi bé xíu, những đêm trăng sáng, không ánh điện, dưới ánh trăng vàng, các bà các chị làng tôi diễn Chèo trên chiếc chiếu cói trải ở sân kho hợp tác, cũng có khi là sân chùa ở cuối làng.
Tiếng trống chầu, những câu giáo đầu, hề mồi, hề quạt... còn vang động trong tôi từ mấy chục năm nay.
Tôi biết đến Chèo Hà Nội khi nghe vở Nàng Sita. Hồi ấy, tôi nghe trên radio mà tưởng tượng ra những công chúa, hoàng tử lộng lẫy, xinh đẹp. Thương cho nàng Sita tài hoa bạc mệnh, chẳng được hạnh phúc, tiếc cho hoàng tử Pơ Liêm đã không giữ được tình yêu trong sạch. Ngày ấy, tôi bắt đầu yêu thích những Quốc Chiêm, Lâm Bằng, Minh Nguyệt, Thúy Mùi,...

Nghệ thuật chèo truyền thống cần phải gìn giữ nhưng chúng ta không nên bo bo cách tư duy cũ kỹ. Nhiều đoàn hát đến nay vẫn sống kiểu thời bao cấp, chờ kinh phí cấp trên duyệt để tập vở mới, không chịu đi liên hệ điểm diễn, không có biết cách tự quảng cáo mình thì rõ ràng là không ai xem.
Đừng nghĩ rằng nghệ thuật truyền thống là kinh viện, là cứ phải lề lối cũ, cổ hủ và lạc hậu. Giữ gìn bản sắc là việc thổi hồn bản sắc và tâm hồn thế hệ trẻ. Vậy thì phải đối mới, làm hay lên thì bạn trẻ nó mới xem. Ví dụ, chúng ta không thể để sân khấu với những thước vải cũ kỹ, bẩn rách. Hoàng cung là phải sáng choang, vua chúa là quần áo xiêm y phải lộng lẫy, công chúa là phải xinh đẹp, kiều diễm,... nó mới thuyết phục. Chứ nhiều đoàn diễn vở có cảnh vua chúa mà đi hài rách, công chúa mặc váy ngả màu cháo lòng, vài ba dải lụa xanh đỏ thì làm sao thuyết phục khán giả trẻ tin rằng đó là chốn hoàng cung của thời xưa được.
Cho nên tôi thích Nhà hát chèo Hà Nội vì họ dám đầu tư. Những vở lớn như Thái úy Lý Thường Kiệt, Nàng Sita và gần đây là Nguyễn Trãi. Dù tôi chưa được xem vở Nguyễn Trãi mà chỉ đọc báo, nhưng tôi biết đó là vở diễn đầu tư nhiều tiền cho trang phục, ánh sáng, âm thanh và cả diễn viên.... như vậy là sự dũng cảm. Tôi chúc cho Nhà hát chèo HN ngày càng phát triển.
Vũ Tuấn Hùng (Thái Bình)
(Theo Vnmedia)