Ca sĩ Lan Anh: Khát vọng trở lại
Cập nhật, ngày26/04/2010 15:20
Ba album - từ vol.1 “Bài ca hy vọng” (2005), vol.2 “Hãy yêu nhau đi” (2009) đến “Khát vọng” (2010) - là ba chặng đường đánh dấu bước ngoặt của Lan Anh trong âm nhạc.
Mỗi album giống như những trang nhật ký ghi lại từng cột mốc quan trọng của cuộc đời mà ở đó, sự sâu sắc của tâm hồn và nét mặn mà của người phụ nữ ẩn chứa nhiều nhất trong cách chọn lựa và thả hồn vào từng lời hát.
Quay trở về với những bản tình ca ngọt ngào và chan chứa yêu thương, 8 ca khúc khi nghe và ngấm sẽ thấy, thông qua “Khát vọng”, Lan Anh gửi gắm nhiều lời tự sự về cái “tình”: tình mẫu tử, tình yêu đôi lứa và tình người…

Làm mới mình từ những ca khúc cũ chính là cách Lan Anh vừa thử thách bản thân, vừa đủ khôn ngoan để hoà vào dòng chảy thời đại mà vẫn không mất đi phong cách đã định hình trong tâm thức của khán giả. Lan Anh của “Khát vọng” hôm nay đang dần lột xác và làm rõ nét hơn hình ảnh mà chị từng phác hoạ nên ở hai album trước.
Trước những“biến động” của showbiz Việt, vẫn thấy chị “ung dung tự tại”, đây có phải là bí quyết để Lan Anh giữ “lửa” cho mình?
- Tôi luôn cố gắng không cho bất kỳ yếu tố “thị trường” nào làm ảnh hưởng tới, huống hồ, đã xác định chọn dòng nhạc “kén người” thì càng không thể làm ra những sản phẩm âm nhạc vội vàng, à uôm và nhạt nhẽo. Làm album, trước hết không phải để kinh doanh. Tôi vẫn mong thà chậm nhưng bù lại sẽ có được tác phẩm mang nhiều tính nghệ thuật cả về mặt hình thức, nội dung cũng như chất lượng âm nhạc.
Thế giới vẫn không ngừng thay đổi từng ngày và con người cũng vậy, nếu sự đổi thay và mới mẻ của mình nhận được nhiều đồng cảm của khán giả thì điều đó hẳn cũng đáng lắm chứ!
Vừa làm ca sĩ, vừa làm giảng viên khoa Thanh nhạc, Học viện Âm nhạc Quốc gia, chị thấy “làm thầy” hay “làm thợ” khó hơn?
- Không giống nhau. Nhớ trước đây, thế hệ chúng tôi luôn có phong trào “cạnh tranh” (nghĩa đen đấy nhé) nhau học, dù cho có thiếu thốn đến đâu nhưng lúc nào cũng thừa niềm đam mê và nhiệt huyết. Bây giờ làm thầy, thấy học trò có đầy đủ mọi điều kiện học hành lẫn cơ sở vật chất, vừa mừng lại vừa lo. Lo là bởi dường như điều kiện tốt hơn, các em lại bị chi phối quá nhiều thứ dẫn đến việc học có vẻ chểnh mảng.
Tôi mới càng thấm hiểu, trong cái thế giới “giải trí” nhiều khắc nghiệt như vậy, nếu hài lòng vì một chút danh đạt được thì coi như tự tay giết chính bản thân mình.
Chị từng tâm sự, với âm nhạc không bao giờ có điểm dừng và luôn tỏ rõ mình là người đam mê nhiệt huyết và dành nhiều tâm sức cho nghiệp, liệu chăng “tâm sức” đó phần nào đã thoả cho lòng say mê?
- Cuộc sống ngày càng hiện đại hóa khiến cho mọi việc trở nên thực tế và ít lãng mạn hơn. Điều may mắn nhất có lẽ là niềm say mê với nghề đủ tiếp sức cho tôi bứt phá mọi giới hạn. Mỗi giai đoạn luôn có những thi vị riêng, có lúc thanh bình yên ả nhưng đôi khi lại bão tố.
Lan Anh tạm bằng lòng với những gì mình đang có, giống như ở đâu đó trong câu hát: “Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cuội... Hãy sống như đời núi, vươn đến những tầm cao... Hãy sống như biển trào, như biển trào, để thấy bờ biển rộng... Hãy sống và ước vọng, để thấy đời mênh mông...” (bài “Khát vọng” của Phạm Minh Tuấn).
Cảm ơn ca sĩ Lan Anh!
(Lao Động)