Cũng theo những cán bộ hoạt động tại Sài Gòn, Rằng kháng chiến còn trường kỳ ra đời năm 1951, được một vài nhạc sĩ chống Pháp sửa lại tên thành Lời người ra đi và sửa cả hai lời, nhất là xoá các đoạn nhấn “Rằng kháng chiến còn trường kỳ, rằng kháng chiến còn trường kỳ và còn gian khổ” (giữa bài), “Dù kháng chiến còn trường kỳ, dù kháng chiến còn trường kỳ và còn gian khổ” (cuối bài)… để qua mắt kiểm duyệt Pháp.
Năm 1990, Nhà xuất bản (NXB) Thuận Hoá phát hành tập ca khúc Trần Hoàn: Một mùa xuân nho nhỏ, trong đó có bài Rằng kháng chiến còn trường kỳ. Năm 2001, NXB Trẻ tái bản 100 ca khúc tiền chiến (nhiều tác giả), có bài Lời người ra đi. Cùng năm này, NXB Hà Nội phát hành tập nhạc Trần Hoàn Lời người ra đi - Tuyển tập 111 tình khúc (1945-2001).
Bài Rằng kháng chiến còn trường kỳ trong tập của NXB Thuận Hoá chỉ in một lời, giống như lời một trong bài thuộc Tuyển tập 111 tình khúc (NXB Hà Nội), chỉ khác một từ. Bài Lời người ra đi của NXB Hà Nội có hai lời, ngoài tựa thay đổi thì nội dung giữ nguyên như bản gốc.
Còn của NXB Trẻ thì tempo đầu bài ghi nhịp điệu khác (NXB Hà Nội ghi nhịp C, NXB Trẻ ghi 2/4), và toàn bộ nội dung hai lời đã thay đổi theo kiểu lãng mạn, bâng quơ. Như lời hai: Em thầm ghi câu biệt ly tiếng lòng của lớp ra đi... thay cho Súng còn vang, dân lầm than, đây chiến trường thề quyết xông pha…. Ngoài ra, nốt nhạc cũng khác so với bài gốc ở câu Rằng kháng chiến còn trường kỳ và gian khổ và ở đoạn …tới phơi phới'. Riêng đoạn nhạc dạo đầu thì rất khác.
Chủ đề chính, nội dung của bài hát được thể hiện trong cụm ca từ Rằng kháng chiến còn trường kỳ và lặp lại Rằng kháng chiến còn trường kỳ và còn gian khổ là có dụng ý, phù hợp với tâm tư, tình cảm của người cán bộ, chiến sĩ đi chiến đấu, nhắn nhủ đến người vợ, người yêu của họ, hiểu rộng hơn nữa là lời động viên toàn quân dân tinh thần Trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi trong thời gian ấy.
Những bài hát như vậy đều khắc ghi dấu ấn lịch sử đầy kỷ niệm của những người trong cuộc. Vì vậy rất mong các NXB hãy giữ gìn diện mạo “trinh nguyên” của tác phẩm, không để dị bản lẫn lộn với chính bản. Trong trường hợp muốn in dị bản thì phải ghi rõ đó là dị bản và nguồn gốc của nó, chứ không thể coi đó là sản phẩm của tác giả bản gốc.